🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chín giờ tối thứ Sáu, Mai ngồi trên giường, điện thoại áp sát tai, giọng Đức vang lên đầu dây bên kia sau vài hồi chuông chờ.

Cô quyết định gọi thẳng thay vì nhắn tin, vì điều cô muốn hỏi cần một câu trả lời rõ ràng hơn những gì tin nhắn ngắn có thể chuyển tải hết. Trước khi gọi, cô đã viết sẵn vài gạch đầu dòng ra cuốn sổ tay để không quên điều cần nói, đọc đi đọc lại vài lần như tập dượt trước một buổi thuyết trình quan trọng.

"Alo, em Mai đây ạ," cô mở lời, giọng hơi run vì hồi hộp.

"Ừ, chào em," Đức đáp, giọng có vẻ đang ở một nơi yên tĩnh, có lẽ đã về nhà sau giờ làm. "Có chuyện gì vậy?"

"Em đang nghĩ có nên nói chuyện này với thầy Cường không," Mai nói, đi thẳng vào vấn đề. "Thầy phụ trách chương trình, em nghĩ thầy nên biết những gì đang xảy ra."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây trước khi Đức lên tiếng. "Anh nghĩ em nên làm, nhưng em phải chuẩn bị tinh thần thầy có thể không tin ngay đâu. Thầy Cường tin vào chương trình này nhiều lắm, tin thật lòng, không phải kiểu tin vì bị ép."

"Ý anh là thầy sẽ bênh công ty à?" Mai hỏi, hơi lo lắng.

"Không hẳn," Đức đáp. "Chỉ là thầy cần thời gian để chấp nhận một điều mình tin tưởng có thể không hoàn hảo như mình nghĩ. Ai cũng vậy thôi, không riêng gì thầy."

Mai gật đầu, dù Đức không nhìn thấy, cảm thấy lời giải thích đó hợp lý. Cô ghi thêm một dòng vào sổ tay, chuẩn bị cho cuộc gặp sắp tới với thầy Cường.

"Em nên nói những gì cụ thể?" Mai hỏi tiếp.

"Nói những gì em chắc chắn, đừng nói những gì em chỉ nghe từ anh," Đức căn dặn, giọng nghiêm túc hơn. "Anh không muốn thầy biết anh đã nói gì với em, ít nhất là chưa phải lúc này. Vị trí của anh còn nhạy cảm."

"Em hiểu," Mai đáp. "Em sẽ chỉ nói những gì em tự thấy."

Cuộc trò chuyện tiếp tục thêm vài phút, Đức đưa ra vài gợi ý nhỏ về cách trình bày vấn đề sao cho rõ ràng, dễ hiểu, tránh nghe như một lời buộc tội vô căn cứ. Anh nhắc cô nên mang theo bản in các bài viết đã đánh dấu, thay vì chỉ nói miệng, để thầy Cường có thể tự mình đối chiếu.

"Người ta tin vào những gì họ tự mắt nhìn thấy hơn là những gì nghe kể lại," Đức nói. Mai ghi chép cẩn thận từng gợi ý vào sổ tay, cảm thấy tự tin hơn phần nào sau cuộc gọi.

Trước khi cúp máy, Đức nói thêm một câu, giọng chậm lại như đang cân nhắc có nên nói ra hay không. "Nếu sau này em có gặp trực tiếp chị Bảo Anh, người sáng lập công ty, thì cẩn thận nhé. Chị ấy nghe giọng là biết ai đang lo lắng thật, ai đang diễn. Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ hơn em thật sự cảm thấy."

"Vâng, em sẽ nhớ," Mai đáp, dù chưa hiểu hết ý nghĩa của lời dặn đó, chỉ cảm nhận được nó quan trọng theo một cách nào đó.

"Chị ấy không phải người xấu," Đức nói thêm, giọng chậm rãi như đang cân nhắc từng chữ. "Chỉ là chị ấy tin vào những gì mình làm tới mức không còn thấy được góc nhìn khác. Em nhớ điều đó khi nói chuyện với chị ấy."

"Thôi, anh phải đi rồi," Đức nói. "Chúc em nói chuyện với thầy Cường suôn sẻ."

Cuộc gọi kết thúc, Mai đặt điện thoại xuống bàn, màn hình tắt dần sau vài giây. Cô nhìn lại những gạch đầu dòng đã ghi trong sổ tay, cảm thấy như đang cầm trong tay một tấm bản đồ còn thiếu vài chi tiết quan trọng, nhưng ít nhất giờ đây cô đã biết mình cần bước tới đâu tiếp theo.

Cô gấp sổ tay lại, đặt lên đầu giường, rồi đứng dậy ra ngoài phòng khách rót một cốc nước. Hiên đã ngủ từ sớm vì sáng mai phải dậy lúc bốn giờ lấy hàng, căn phòng khách chỉ còn ánh đèn ngủ nhỏ hắt ra từ khe cửa phòng ngủ của mẹ. Mai đứng đó một lúc, uống nước, để đầu óc lắng lại trước khi quay về phòng chuẩn bị cho buổi nói chuyện với thầy Cường vào ngày mai.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →