🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Căn tin trường ồn ào tiếng nói chuyện và tiếng bát đũa va chạm giờ trưa thứ Năm, mùi thức ăn từ khu bếp bay khắp không gian rộng lớn.

Mai và Linh ngồi chung bàn quen thuộc gần cửa sổ, mỗi người một khay cơm mua từ căn tin, hôm nay có món sườn xào chua ngọt được nhiều học sinh ưa thích nên khu vực bán khá đông đúc.

"Bộ phim tối qua cậu xem chưa?" Linh hỏi, gắp một miếng sườn cho vào bát.

"Xem rồi, hay đấy," Mai đáp, cười. "Đoạn cuối bất ngờ thật, tớ không đoán được."

Cả hai bàn tán về bộ phim một lúc, so sánh các nhân vật, tranh luận xem ai diễn hay hơn, không khí nhẹ nhàng khác hẳn cuộc trò chuyện nặng nề ở sân trường tuần trước. Mai cảm thấy dễ chịu khi được nói về những điều không liên quan tới trường lớp hay chương trình đang dùng.

"Tớ thích nhất đoạn nhân vật chính quyết định bỏ hết để làm lại từ đầu," Mai nói, xới thêm một miếng cơm. "Nghe thì liều, nhưng lại đúng."

"Ừ, đoạn đó tớ cũng thích," Linh gật đầu, "dù lúc xem tớ cứ nghĩ đời thật chắc không ai làm được vậy đâu, quá nhiều thứ để mất."

Mai không đáp lại ngay, chỉ mỉm cười, cắm cúi ăn tiếp, để câu chuyện phim ảnh trôi qua tự nhiên sang chủ đề khác mà không cần bình luận gì thêm.

"À, căng tin hôm nay có chè đậu đỏ mới bán thêm đấy," Linh nói, chỉ về phía quầy đồ tráng miệng. "Cậu ăn thử không, tớ mời."

"Thật á? Cảm ơn cậu," Mai cười, gật đầu.

Linh đứng dậy, đi mua hai chén chè, mang về đặt trước mặt Mai. Cả hai vừa ăn vừa tiếp tục nói chuyện về kỳ nghỉ hè sắp tới, dù còn vài tháng nữa mới tới, nhưng đã có vài bạn trong lớp bàn tán về việc đi du lịch cùng nhau sau kỳ thi tốt nghiệp.

"Tớ muốn đi biển," Mai nói, múc một thìa chè. "Lâu lắm rồi chưa đi biển."

"Tớ cũng thích biển," Linh đáp. "Nhưng chắc phải đợi xong hết mọi thứ đã, thi cử với xét tuyển xong rồi tính."

Câu nói đó khẽ chạm vào một góc trong đầu Mai, nhưng cô không để nó kéo không khí xuống, chỉ gật đầu nhẹ rồi tiếp tục câu chuyện về biển, về những nơi cả hai từng đi hồi nhỏ cùng gia đình. Cả buổi trưa, không ai trong hai người nhắc một lời nào về Sao, về chương trình, về bất cứ điều gì liên quan tới những rắc rối Mai đang gặp phải, dù cả hai đều biết rõ có chuyện đang xảy ra.

Gần hết giờ ăn trưa, Linh đẩy khay đồ ăn của mình sang một bên, nhìn Mai một lúc, rồi lặng lẽ múc thêm một thìa chè đậu đỏ từ chén của mình, đổ sang chén của Mai dù chén đó vẫn còn nguyên quá nửa.

"Ăn hết đi, đừng để phí," Linh chỉ nói vậy, không hỏi gì thêm, mắt vẫn nhìn ra sân trường qua khung cửa sổ.

Mai nhìn chén chè đầy hơn, hiểu rằng đó là cách Linh chăm sóc mình mà không cần phải hỏi thẳng, không ép cô phải trả lời bất cứ điều gì chưa sẵn sàng nói ra. Cô cảm động vì cách quan tâm lặng lẽ đó, đơn giản nhưng đủ để cô cảm nhận được sự để ý thật lòng đằng sau.

"Cảm ơn cậu," Mai đáp, giọng chân thành.

Cả hai thu dọn khay đồ ăn, đứng dậy trả lại quầy, rồi cùng đi bộ về lớp cho tiết học buổi chiều. Trên đường đi, họ gặp Kiên đang đứng chờ ở cửa căn tin, có vẻ vừa từ phòng y tế ra, tay còn cầm một viên thuốc cảm nhỏ.

"Cậu bị gì vậy?" Linh hỏi, giọng lo lắng thật sự.

"Không có gì, hơi nhức đầu thôi," Kiên đáp, cười nhẹ, cất viên thuốc vào túi áo. Cả ba cùng đi tiếp về phía lớp học, nói vài câu chuyện phiếm dọc đường.

Nắng trưa chiếu qua hành lang, đổ bóng ba người xuống nền gạch, và trong khoảnh khắc đó, Mai cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều so với cả tuần đầy căng thẳng vừa qua, dù chỉ là một bữa trưa bình thường, không có gì đặc biệt xảy ra.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →