🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hành lang sau phòng Lab vắng người ngay sau buổi demo, ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống dãy tủ đựng đồ học sinh im lìm hai bên tường.

Mai đứng chờ ở góc hành lang, nơi ít người qua lại, tim vẫn còn đập nhanh vì những gì vừa thấy trong buổi demo. Vài bạn học sinh khác đi ngang, bàn tán sôi nổi về tính năng mới của sản phẩm, hoàn toàn không hay biết cơn bão đang cuộn lên trong lòng Mai lúc này. Cô đợi tới khi thấy Đức bước ra sau khi thu dọn xong thiết bị trình chiếu, liền bước tới, không vòng vo.

"Đó là bài của em, đúng không?" Mai hỏi thẳng, giọng run nhẹ vì vẫn còn xúc động từ buổi demo.

Đức dừng lại, nhìn quanh đảm bảo không ai nghe thấy, rồi gật đầu chậm rãi. "Đúng," anh đáp, giọng nặng nề. "Anh xin lỗi, đáng lẽ anh phải báo trước cho em biết."

"Anh biết chuyện này từ khi nào?" Mai hỏi tiếp, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang rối bời.

"Vài tuần trước," Đức đáp. "Bên marketing chọn đoạn văn đó từ kho dữ liệu 'chất lượng cao' để làm ví dụ minh họa, đây là quy trình chuẩn của công ty, chọn mẫu hiệu quả nhất để quảng bá."

"Không hỏi ý học sinh trước à?" Mai hỏi, giọng có phần gay gắt hơn.

Đức lắc đầu, vẻ mặt áy náy rõ rệt. "Theo hợp đồng phụ huynh đã ký lúc đăng ký, công ty có quyền dùng dữ liệu này cho mục đích cải thiện sản phẩm, bao gồm cả marketing, miễn là giấu tên. Về mặt pháp lý, họ không sai."

"Nhưng đó là bài của em," Mai nói, giọng nghẹn lại. "Là những gì em nghĩ, dù không hoàn toàn do em viết ra hết."

"Anh biết," Đức đáp, cúi đầu. "Chính vì vậy anh mới thấy không ổn ngay từ đầu. Anh là người xử lý dữ liệu đó, anh biết rõ nó tới từ đâu, nhưng anh không có quyền quyết định nó được dùng như thế nào sau khi đã bàn giao."

"Vậy từ giờ mọi bài của em cũng có thể bị dùng như vậy?" Mai hỏi, giọng chùng xuống.

Đức gật đầu chậm rãi, không né tránh câu hỏi dù biết nó khó nghe. "Về nguyên tắc, đúng vậy, miễn còn nằm trong phạm vi hợp đồng đã ký."

Cả hai đứng im lặng một lúc, tiếng bước chân của vài học sinh khác vang lên xa xa rồi mất hút vào một hành lang khác. Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ cuối hành lang chiếu một vệt dài trên nền gạch, chia đôi khoảng không gian giữa hai người thành sáng và tối. Mai nhìn Đức, nhận ra anh cũng đang mang một gánh nặng riêng, khác với gánh nặng của cô nhưng không kém phần nặng nề.

"Anh sẽ làm gì tiếp theo?" Mai hỏi.

"Anh sẽ tìm hiểu thêm được tới đâu hay tới đó," Đức đáp, giọng chậm rãi, như đang tự hứa với chính mình nhiều hơn là với Mai. "Nhưng em phải hiểu, anh không thể hứa trước điều gì. Vị trí của anh trong công ty không đủ để thay đổi mọi thứ."

"Vậy em phải làm gì?" Mai hỏi, giọng nhỏ hẳn.

"Anh không thể quyết định thay em," Đức nói, nhìn thẳng vào mắt Mai lần đầu tiên trong cuộc trò chuyện. "Nhưng em phải tự quyết định em làm gì với cái này, giữ im lặng hay lên tiếng, đó là lựa chọn của em, không phải của anh."

Câu nói đó khiến Mai im lặng, cảm giác vừa được tôn trọng vừa cô đơn cùng một lúc, như thể gánh nặng vừa được đặt hoàn toàn vào tay cô. Đức nhìn đồng hồ, nói thêm vài câu xin lỗi ngắn gọn rồi rời đi, để lại Mai đứng một mình giữa hành lang vắng, ánh đèn huỳnh quang vẫn chiếu đều đặn xuống nền gạch lạnh.

Cô đứng đó thêm một lúc, nghe tiếng bước chân của Đức xa dần về phía cầu thang, rồi tiếng cửa kính đóng lại. Sân trường bên ngoài cửa sổ hành lang đã vắng người, chỉ còn vài chiếc lá khô cuốn theo gió lướt qua nền xi măng. Mai lấy điện thoại, nhìn lại ảnh chụp màn hình đoạn văn của mình từ buổi demo mà một bạn cùng lớp đã gửi vào nhóm chat chung, đọc lại một lần nữa, cảm giác vừa quen vừa lạ với chính câu chữ của mình.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →