Phòng Lab Song Hành chật kín học sinh khối 12 chiều thứ Tư, ghế xếp thêm hai hàng cuối vì buổi demo sản phẩm mới thu hút nhiều người tới xem hơn dự kiến.
Công ty SAO cử người tới trường giới thiệu bản Premium mới, hứa hẹn tốc độ xử lý nhanh hơn và giao diện thân thiện hơn. Đức đứng cạnh máy chiếu, phụ trách phần kỹ thuật, trong khi một nhân viên kinh doanh khác đảm nhận phần thuyết trình chính, giọng nói trôi chảy, đầy năng lượng.
Mai ngồi hàng ghế thứ ba cùng Vy, mang theo tâm trạng nhẹ nhàng của một buổi chiều bình thường, không ngờ rằng chỉ ít phút nữa, buổi demo này sẽ trở thành một trong những khoảnh khắc cô nhớ lâu nhất trong năm học.
"Để chứng minh chất lượng, chúng tôi xin trích một đoạn văn mẫu từ một học sinh thực tế đã sử dụng SAO trong suốt học kỳ vừa qua," nhân viên kinh doanh nói, bấm chuyển slide.
Một đoạn văn hiện lên màn hình lớn, chữ trắng trên nền xanh dương của công ty, không ghi tên tác giả, chỉ chú thích ngắn "học sinh khối 12, trường THPT Việt Đô". Mai đọc lướt qua vài dòng đầu, rồi khựng lại giữa chừng, tim đập nhanh hơn hẳn.
Đó là câu văn về mẹ ngồi giữa những cây vải dưới ánh đèn tuýp, câu văn cô từng đọc đi đọc lại trong bài dự thi Cây Bút Trẻ, câu văn có dấu phẩy lạ khiến cô mất ngủ cả một đêm.
Mai ngồi sững người, không nghe rõ nhân viên kinh doanh đang nói gì tiếp theo, mắt vẫn dán chặt vào màn hình lớn nơi đoạn văn của chính mình, hoặc thứ gần như là của chính mình, đang được trình chiếu trước hàng chục bạn học như một minh chứng cho chất lượng sản phẩm.
Cô liếc sang Đức, đứng cạnh máy chiếu, thấy anh cũng đang nhìn về phía cô, ánh mắt thoáng qua nhưng đủ để Mai nhận ra anh biết chính xác chuyện gì đang xảy ra. Không có lời xin lỗi nào được nói ra lúc đó, chỉ có một khoảnh khắc ngắn ngủi hai người nhìn nhau qua khoảng cách của căn phòng đông người.
Xung quanh Mai, tiếng bàn tán vẫn tiếp tục, có bạn còn giơ điện thoại chụp lại slide để lưu làm tài liệu tham khảo, hoàn toàn không hay biết đoạn văn ấy đang khiến một người ngồi ngay giữa họ chết lặng. Vy quay sang, định hỏi Mai điều gì đó, nhưng thấy vẻ mặt bạn khác lạ, lại thôi, chỉ đưa tay vỗ nhẹ lên vai an ủi mà không hiểu vì sao.
"Đoạn văn này thể hiện rõ khả năng nắm bắt văn phong cá nhân của hệ thống," nhân viên kinh doanh tiếp tục, giọng vẫn đầy nhiệt huyết, hoàn toàn không hay biết về những gì đang diễn ra trong lòng một học sinh ngồi giữa đám đông.
Mai cố giữ vẻ mặt bình thường, nhưng tay cô nắm chặt mép bàn, các ngón tay trắng bệch vì lực siết. Xung quanh, vài bạn học sinh khác trầm trồ khen ngợi đoạn văn, có người còn ghi chú lại vài câu hay để tham khảo, không ai nhận ra đó là bài viết của một người đang ngồi ngay trong phòng này.
Buổi demo tiếp tục thêm khoảng hai mươi phút nữa, giới thiệu các tính năng mới, trả lời câu hỏi từ học sinh. Mai không nhớ rõ mình đã ngồi như thế nào suốt quãng thời gian còn lại, đầu óc cứ quay cuồng với câu hỏi công ty đã lấy đoạn văn đó từ đâu, dùng nó như thế nào, và còn bao nhiêu đoạn văn khác của mình đang nằm đâu đó ngoài tầm kiểm soát.
Khi buổi demo kết thúc, học sinh lần lượt đứng dậy ra về, tiếng ồn ào xen lẫn tiếng ghế kéo lê trên sàn. Vy huých vai Mai, hỏi xem cô có muốn đăng ký thử bản Premium không vì công ty đang có ưu đãi giảm giá tháng đầu, nhưng Mai chỉ lắc đầu, không đủ sức giải thích lý do thật ngay lúc này.
Mai nán lại một chút, cố tình đi chậm để bắt gặp ánh mắt của Đức một lần nữa trước khi rời phòng, và lần này, ánh mắt anh mang một điều gì đó giống như một lời xin lỗi thầm lặng, chưa kịp nói thành lời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →