Đèn phòng ngủ tắt hẳn, chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt Mai đang nằm nghiêng trên giường, cố mở lại trang quản lý tài khoản một lần nữa.
Cô đã thử nhiều cách khác nhau suốt buổi tối: tìm mục trợ giúp, đọc câu hỏi thường gặp, thậm chí thử vào phần cài đặt nâng cao, nhưng hệ thống chỉ cho phép tài khoản học sinh xem chỉ số tương đồng của từng phiên riêng lẻ, không có mục nào giải thích rõ ý nghĩa của con số đó hay cách nó được tính ra.
Cô thử tìm kiếm cụm từ "chỉ số tương đồng" trên mạng, chỉ ra được vài bài viết chung chung về công nghệ cá nhân hóa AI, không có gì cụ thể liên quan tới hệ thống của SAO. Một diễn đàn phụ huynh có vài bình luận nhắc qua tới chương trình, phần lớn là lời khen về việc con cái đỡ vất vả hơn, không ai bàn tới cơ chế đo lường đằng sau.
Cô mở lại tin nhắn với Đức, gõ một câu ngắn gọn: "Anh Đức ơi, chỉ số tương đồng đó nghĩa là gì vậy anh?"
Tin nhắn gửi đi lúc chín giờ tối, và Mai chờ, mắt vẫn dán vào màn hình dù biết Đức có thể không trả lời ngay. Mười lăm phút sau, một dấu tích xanh hiện lên báo tin nhắn đã đọc, nhưng phải thêm mười phút nữa mới có phản hồi.
Ba chấm nhỏ hiện lên báo Đức đang gõ, tắt đi, rồi lại hiện lên, như thể anh đang cân nhắc rất kỹ từng chữ trước khi gửi. "Sau này em sẽ hiểu," Đức nhắn lại, ngắn gọn, không giải thích thêm. "Giờ chưa phải lúc anh nói được."
Mai đọc tin nhắn đó vài lần, cảm giác thất vọng nhẹ dâng lên vì câu trả lời quá mơ hồ, không giúp cô hiểu thêm được gì cụ thể. Cô định nhắn lại hỏi thêm, nhưng rồi thôi, hiểu rằng có lẽ Đức thật sự có lý do để giữ im lặng, dù cô không biết đó là lý do gì.
Cô gõ thêm một câu khác, nhẹ nhàng hơn: "Vâng, em hiểu, cảm ơn anh." Đức không trả lời thêm gì nữa sau đó, có lẽ đã tắt máy đi ngủ hoặc bận việc khác. Mai nhìn màn hình chờ thêm vài phút, rồi cũng bỏ cuộc, để điện thoại nằm yên trên gối.
Trong lúc Mai đang nhìn màn hình điện thoại chờ đợi, ở một nơi khác, cách xa căn phòng nhỏ của cô, hệ thống nội bộ công ty SAO tự động ghi lại một dòng dữ liệu mới, không ai chủ động mở ra xem, chỉ lặng lẽ lưu vào cơ sở dữ liệu chung.
NHẬT KÝ PHIÊN SAO — Việt Đô #12A1-07
Thời gian: 15/01/2028, 21:02 — 21:18 Môn: Truy vấn hệ thống
Loại bài: không có (truy cập thông tin cá nhân) Thời lượng phiên: 16 phút
Xác thực giọng: không áp dụng
Tín hiệu huấn luyện nạp lại: không có
Chỉ số tương đồng: 67%
Con số đó không hiện lên trước mắt Mai, chỉ tồn tại trong hệ thống, một mảnh dữ liệu vô hình nằm ngoài tầm nhìn của người mà nó đang mô tả. Mai, không biết gì về dòng ghi chú vừa được tạo ra, đặt điện thoại xuống bàn, tắt hẳn màn hình.
Cô nằm im trong bóng tối một lúc, không ngủ ngay, đầu óc vẫn còn xoay quanh câu trả lời mơ hồ của Đức. Cô không chắc mình vừa biết thêm được điều gì thật sự hữu ích, hay chỉ đang thêm một lớp hoang mang mới chồng lên những gì đã có sẵn.
Ngoài cửa sổ, một cơn gió nhẹ thổi qua khiến tấm rèm mỏng lay động, kéo theo tiếng lá cây xào xạc đâu đó ngoài ngõ. Mai trở mình sang bên, cố nhắm mắt ngủ, nhưng những suy nghĩ vẫn cứ nối tiếp nhau, từ câu trả lời của Đức, tới ánh mắt thầy Cường hôm trước, tới đoạn hợp đồng còn chưa đọc hết.
Cô với tay bật lại đèn ngủ nhỏ đầu giường, ánh sáng vàng dịu tỏa ra một góc phòng. Cô ngồi dậy, lấy cuốn sổ tay bìa xanh, viết thêm một dòng vào trang ghi chú: "Đức nói sau này sẽ hiểu. Chờ." Gấp sổ lại, cô tắt đèn lần nữa, và lần này, giấc ngủ tới chậm hơn hẳn mọi đêm khác trong tuần.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →