🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sân trường giờ ra chơi thứ Hai vắng hơn thường lệ vì trời vừa mưa xong, mặt sân còn loang lổ vũng nước nhỏ phản chiếu ánh nắng vừa ló ra sau mây.

Mai đứng dưới mái hiên tránh chỗ ẩm ướt, tranh thủ ăn nốt gói bánh mang theo từ sáng. Vài bạn khác trong lớp chạy ùa ra sân ngay khi mưa vừa tạnh, giày dép bắn nước tung tóe, tiếng cười đùa vang khắp góc sân. Linh bước tới, đứng cạnh, không nói gì ngay, chỉ nhìn ra sân trường một lúc trước khi lên tiếng.

"Tớ để ý cậu dạo này," Linh nói, giọng bình thản như đang nói về thời tiết.

"Để ý gì?" Mai hỏi, hơi ngạc nhiên.

"Cách cậu nói về bài tập ấy," Linh tiếp tục, quay sang nhìn thẳng Mai. "Hồi đầu năm, cậu hay kể chi tiết lắm, kiểu 'tớ viết đoạn này thế này, dùng dẫn chứng kia'. Giờ cậu chỉ nói qua loa, kiểu 'bài đó xong rồi', không kể gì thêm."

Mai im lặng, không ngờ Linh lại để ý tới một chi tiết nhỏ như vậy trong cách cô nói chuyện hằng ngày.

"Tớ không rành công nghệ," Linh nói thêm, "nên tớ không biết chính xác cái gì đang xảy ra. Nhưng tớ nhận ra cách cậu nói về việc học đã đổi khác, và nó không giống kiểu đổi khác vì cậu tự tin hơn."

Mai nhớ lại những buổi trước, khi mình còn hào hứng khoe với Linh về cách xây dựng luận điểm, về việc chọn dẫn chứng nào cho thuyết phục. Giờ nghĩ lại, đúng là gần đây cô chỉ nói qua loa, không phải vì lười kể, mà vì cô không còn thật sự nắm rõ quá trình mình đã trải qua để viết ra một bài, vì phần lớn quá trình đó không còn diễn ra trong đầu cô nữa.

"Vậy cậu nghĩ nó giống kiểu gì?" Mai hỏi, giọng có phần phòng thủ.

Linh nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Giống kiểu cậu đang giữ khoảng cách với chính bài vở của mình. Như thể cậu không còn thấy nó thật sự là của cậu nữa, nên không buồn kể chi tiết."

Câu nói đó khiến Mai lặng người, không phải vì nó gay gắt, mà vì nó chạm đúng vào điều cô chưa dám gọi tên rõ ràng cho chính mình. Cô nhìn xuống gói bánh trong tay, không còn muốn ăn tiếp.

"Tớ không có ý trách cậu đâu," Linh nói tiếp, giọng dịu lại một chút, khác hẳn lần cô nói thẳng ở thư viện mấy tuần trước. "Chỉ là tớ thấy cậu đang xa dần khỏi chính những gì cậu từng tự hào, mà có khi cậu còn chưa nhận ra."

Mai không đáp lại ngay, cổ họng nghẹn lại vì một cảm giác khó gọi tên, vừa như được thấu hiểu, vừa như bị lột trần một điều mình đang cố che giấu ngay cả với chính mình. Cô nhớ lại câu nói của Linh ở thư viện dạo trước, về việc "trả một cái giá chưa tính hết", và nhận ra hôm nay Linh đang nói tiếp đúng ý đó, chỉ bằng một cách khác, mềm hơn, nhưng không kém phần chính xác.

"Cậu nói vậy... có ý gì cụ thể không?" Mai hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.

Linh nhìn Mai một lúc, như đang cân nhắc có nên nói thêm hay không. Cô không phải kiểu người thích vòng vo, nhưng lần này có vẻ cô cũng chưa chắc chắn hoàn toàn về những gì mình đang cảm nhận, chỉ dựa trên quan sát chứ không có bằng chứng cụ thể nào trong tay.

Nhưng Linh không trả lời thêm. Cô nhìn đồng hồ, thấy giờ ra chơi sắp hết, khẽ mỉm cười, một nụ cười không hẳn vui cũng không hẳn buồn.

"Thôi, tớ nói vậy thôi," Linh nói, quay người bước về phía cửa lớp. "Cậu tự nghĩ tiếp đi."

Mai đứng lại một mình dưới mái hiên, nhìn theo bóng Linh khuất dần vào trong lớp, tay vẫn cầm gói bánh dở dang. Mấy vũng nước trên sân đã bắt đầu khô dần dưới nắng, vài chiếc lá me rụng trôi lững lờ trên mặt nước còn sót lại.

Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi vang lên, nhưng cô chưa vội bước vào ngay, đứng thêm vài giây, để câu nói của Linh lắng lại trong đầu trước khi bước qua ngưỡng cửa lớp học, nơi bài vở và những lượt giao bài vẫn đang chờ cô mỗi ngày. Cô ném gói bánh còn lại vào thùng rác gần đó, không còn cảm thấy đói nữa, rồi mới bước vào lớp.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →