Cờ hoa giăng khắp sân trường sáng thứ Bảy, những dải băng rôn màu xanh đỏ treo dọc hành lang chào mừng ngày thành lập trường Việt Đô lần thứ mười lăm.
Cả khối 12 được huy động tham gia các gian hàng do từng lớp tự tổ chức, lớp 12A1 chọn làm gian trò chơi ném vòng cổ chai, trang trí bằng giấy màu và bóng bay tự bơm. Cả lớp đã bỏ ra hai buổi tối tuần trước để chuẩn bị, cắt dán, sơn vẽ biển hiệu, mỗi người một việc, không khí háo hức lan khắp lớp suốt cả tuần. Mai, Kiên và Linh cùng phụ trách ca trực buổi sáng, đứng sau bàn gỗ kê tạm, phát vòng nhựa cho khách tham quan chơi thử.
"Mời cô chú, các bạn ghé chơi ném vòng, năm nghìn một lượt năm vòng ạ," Mai rao, giọng vui vẻ, tay xếp lại hàng chai nhựa vừa bị xô lệch.
Một tốp học sinh khối 10 chạy tới, hào hứng mua vé chơi, ném vòng lộn xộn, có cái trúng có cái trượt xa cả mét. Kiên đứng bên cạnh, cười lớn khi một bạn ném trượt liên tục năm lần, trêu chọc vui vẻ.
"Để anh làm mẫu cho," Kiên nói, cầm vòng, nhắm kỹ, ném thử. Vòng bay một đường cong, suýt trúng nhưng lại chệch ra ngoài trong tiếng cười ồ của cả nhóm đứng xem.
"Anh cũng có hơn gì em đâu," một bạn khối 10 trêu lại, khiến cả gian hàng cười vang.
Linh đứng ở góc bàn, phụ trách thu tiền và ghi sổ, thỉnh thoảng cũng tham gia trêu đùa, khác hẳn vẻ nghiêm túc thường thấy trong lớp học. Cô cười thoải mái, đôi lúc còn tự tay ném thử vài vòng, dù kết quả cũng không khá hơn Kiên là bao.
Buổi sáng trôi qua nhanh trong không khí náo nhiệt, tiếng loa phát nhạc từ sân khấu chính vang khắp trường, xen lẫn tiếng cười nói của học sinh các khối chạy qua lại giữa các gian hàng. Mai bận rộn với việc phát vòng, thu tiền, xếp lại chai, gần như không có thời gian nghĩ tới bất cứ điều gì khác ngoài công việc trước mắt.
Một nhóm phụ huynh cũng ghé qua tham quan, trong đó có cả người quen của Hiên, nhận ra Mai đang đứng bán hàng liền dừng lại mua vài lượt chơi ủng hộ, khen ngợi lớp trang trí đẹp mắt. Mai cảm ơn rối rít, tay vẫn thoăn thoắt xếp lại hàng chai bị đổ nghiêng sau mỗi lượt ném.
Gần trưa, khi lượng khách vãn bớt, cả nhóm mới có dịp ngồi nghỉ, chia nhau uống chung một chai nước mang theo. Kiên kể chuyện vui về một pha ném vòng trúng liên tiếp ba lần của một em học sinh nhỏ tuổi sáng nay, khiến cả gian hàng vỗ tay rầm rộ.
"Hôm nay vui thật đấy," Linh nói, hiếm khi thấy cô buông lời nhận xét thoải mái như vậy.
"Ừ, lâu rồi mới thấy tụi mình cùng làm gì đó không liên quan tới bài vở," Mai đáp, cười, mắt nhìn quanh sân trường rực rỡ cờ hoa.
Buổi chiều, cả nhóm tiếp tục trực gian hàng thêm một ca nữa, rồi cùng đi dạo quanh trường xem các gian khác, thử vài trò chơi của lớp bạn, ăn chung một túi bỏng ngô mua ở gian hàng khối 11. Cuối ngày, trước khi ra về, một nhóm bạn rủ nhau chụp ảnh chung trước cổng trường, ai nấy đều lấm lem màu vẽ mặt từ gian hàng trang điểm của lớp 12A3.
Mai đứng giữa Kiên và Linh trong tấm ảnh, cả ba cười rạng rỡ, không ai nhắc gì tới bài vở, tới chương trình Học Đường Song Hành, hay bất cứ điều gì nặng nề suốt cả ngày hôm đó. Sau khi chụp xong, cả nhóm còn nán lại thêm một lúc, ngồi bệt xuống bậc thềm cổng trường, chia nhau nốt túi bỏng ngô còn sót lại, bàn tán về việc năm sau, khi đã lên đại học, liệu có còn dịp nào tụ tập đông đủ như thế này nữa không.
Nhìn lại tấm ảnh trên điện thoại lúc về tới nhà, Mai nhận ra đây là nụ cười thật lòng hiếm hoi gần đây, không gượng gạo, không lẫn chút lo âu nào phía sau. Cô đặt tấm ảnh đó làm hình nền điện thoại, một quyết định nhỏ nhưng khiến cô thấy ấm lòng mỗi khi mở máy lên trong những ngày sau đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →