🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thư viện trường gần giờ đóng cửa, ánh đèn huỳnh quang trên trần bắt đầu tắt bớt một nửa theo lịch tiết kiệm điện của trường vào cuối buổi chiều.

Mai chủ động rủ Kiên ở lại ôn cùng sau buổi học chính, mang theo một cuốn lịch ôn tập cô tự lập ra cuối tuần trước, chia nhỏ từng dạng bài Kiên cần luyện lại, bắt đầu từ những phần cơ bản nhất. Cô viết tay từng dòng vào một cuốn vở riêng, không dùng bất kỳ công cụ hỗ trợ nào, muốn tự mình lên kế hoạch cho việc giúp bạn.

"Hôm nay mình làm dạng xác suất trước," Mai nói, mở cuốn lịch, chỉ vào mục đầu tiên.

Kiên gật, lấy sách ra, nhưng động tác chậm hơn thường lệ, như đang phải gắng sức để giữ sự tập trung. Cả hai làm việc trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng lật trang sách và tiếng bút viết.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần thư viện bắt đầu nhấp nháy nhẹ ở một góc xa, âm thanh vo ve khe khẽ hòa vào không gian yên tĩnh. "Tao không hiểu sao câu này lại ra kết quả âm," Kiên nói, đẩy tờ giấy về phía Mai, giọng có chút cáu gắt nhẹ hiếm thấy ở cậu.

Mai nhìn qua, chỉ ra lỗi sai ở bước tính xác suất bù, giải thích lại từ đầu. Kiên nghe, gật đầu, nhưng khi tự làm lại, cậu vẫn mắc phải lỗi tương tự ở một bài khác cùng dạng.

"Thôi, để lúc khác làm tiếp," Kiên nói, đóng sách lại mạnh hơn cần thiết, xoa mặt bằng hai tay. "Hôm nay tao không tập trung được."

"Không sao, mình nghỉ một lát," Mai đáp, cố giữ giọng nhẹ nhàng, không muốn Kiên cảm thấy bị ép buộc. Cô đứng dậy, đi tới kệ sách gần đó, giả vờ tìm một cuốn tham khảo để Kiên có không gian riêng lấy lại bình tĩnh mà không cảm thấy bị quan sát.

Trong lúc nghỉ, Mai lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn, thấy một thông báo từ ứng dụng SAO nhắc cô còn một lượt giao bài chưa dùng trong tuần này, hạn chót là tối nay. Cô nhìn thông báo đó một lúc, ngón tay lướt trên màn hình định mở ứng dụng ra dùng cho một bài Hóa còn dang dở, nhưng rồi dừng lại, tắt màn hình, cất điện thoại vào túi.

"Sao thế?" Kiên hỏi, thấy Mai có vẻ đang cân nhắc điều gì.

"Không có gì," Mai đáp, lắc đầu nhẹ. "Tao định làm bài Hóa tối nay, để tự làm xem sao."

Kiên nhìn Mai một lúc, có vẻ hiểu ý cô muốn nói gì, nhưng không bình luận thêm, chỉ mở sách trở lại, tiếp tục làm bài xác suất dở dang.

"Mày có bao giờ thấy mình đang thua chính cái phiên bản của mày không?" Kiên bất chợt hỏi, không ngẩng đầu lên khỏi trang sách.

Mai khựng lại, câu hỏi đó đánh trúng vào đúng nỗi lo cô chưa từng nói thành lời với ai. Cô mở miệng định trả lời, nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông báo thư viện sắp đóng cửa vang lên, cô thủ thư đi ngang nhắc nhở học sinh còn lại thu dọn đồ.

"Thôi, về thôi," Kiên nói, đứng dậy, xếp sách vào cặp, như thể câu hỏi vừa rồi chưa từng được đặt ra.

Mai đứng dậy theo, câu hỏi của Kiên vẫn còn văng vẳng bên tai suốt quãng đường ra khỏi thư viện, ra tới bãi để xe, nơi hai người chia tay để về hai hướng khác nhau. Trước khi tách ra, Kiên còn quay lại dặn thêm một câu bâng quơ về bài kiểm tra Lý tuần sau, như thể muốn xóa đi dư âm nặng nề của câu hỏi vừa buột miệng.

Cô đạp xe về nhà trong ánh chiều nhá nhem, đầu óc quay cuồng với câu hỏi chưa có lời đáp. Con đường quen thuộc hôm nay như dài hơn thường lệ, từng vòng bánh xe lăn qua những ổ gà cũ mà cô đã thuộc lòng vị trí, nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi khác hoàn toàn.

Cả buổi tối hôm đó, cô không mở ứng dụng SAO lần nào, dù lượt giao bài cuối tuần vẫn còn nguyên chưa dùng tới. Cô tự làm hết bài tập của mình, chậm hơn thường lệ, nhưng mỗi câu chữ viết ra đều chắc chắn là của chính cô.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →