Lớp học trống trải vào giờ tự học chiều thứ Hai, chỉ còn Mai và Kiên nán lại sau khi các bạn khác đã ra sân chơi hoặc về nhà sớm.
Kiên rủ Mai ôn lại Toán cùng, nói mình cần luyện thêm dạng bài tổ hợp cho bài kiểm tra tuần sau. Cả hai ngồi đối diện nhau ở bàn đầu, sách vở trải rộng, ánh nắng chiều xiên qua cửa sổ lớp học chiếu lên trang giấy. Tiếng chổi quét sân của bác lao công vang lên đều đặn từ ngoài hành lang, xen lẫn tiếng ve kêu râm ran trên hàng cây trước cửa lớp.
"Làm thử bài này xem," Kiên đưa cho Mai một đề bài trong sách bài tập nâng cao, chính là dạng bài chỉnh hợp - tổ hợp cơ bản, loại bài đáng ra cả hai đều thuộc lòng cách giải.
Mai làm nhanh, chưa đầy hai phút đã ra đáp số. Cô đưa bài lại cho Kiên xem, chờ cậu nhận xét như mọi lần. Nhưng Kiên chỉ nhìn vào bài làm của Mai, gật gù, không đưa ra lời bình luận nào về cách giải, khác hẳn thói quen thường ngày hay chỉ ra chỗ có thể làm gọn hơn.
"Cậu thử làm xem," Mai đề nghị, đẩy tờ đề bài khác về phía Kiên.
Kiên cầm bút, bắt đầu viết, nhưng chỉ được vài dòng đã dừng lại, nhìn chằm chằm vào đề bài. Tay cậu đưa lên cắn móng, một tật cũ Mai đã quen thấy mỗi khi cậu lo lắng.
"Sao thế?" Mai hỏi.
"Tao quên mất công thức tính số cách chọn không kể thứ tự," Kiên nói, giọng có chút bối rối. "Là cái gì ấy nhỉ, giai thừa chia cho..."
"N chia r giai thừa, nhân với n trừ r giai thừa," Mai nhắc, ngạc nhiên vì phải nhắc lại một công thức cơ bản mà Kiên từng thuộc lòng.
"À ừ," Kiên gật, viết tiếp, nhưng tay vẫn hơi run, phải dừng lại kiểm tra từng bước một cách thận trọng bất thường.
Mai quan sát Kiên làm bài, một cảm giác lo lắng mơ hồ dâng lên trong lòng. Đây không phải lần đầu cô thấy Kiên quên những điều cơ bản, nhưng lần này rõ ràng hơn hẳn, không còn là một chi tiết nhỏ có thể giải thích bằng sự mệt mỏi thông thường. Cô để ý thấy tay cậu không chỉ run vì lo lắng, mà còn có vẻ như đang cố nhớ lại một điều gì đó đã trôi mất khỏi tầm với, giống hệt cảm giác cố nhớ tên một người quen lâu ngày không gặp.
"Cậu ổn không đấy?" Mai hỏi, giọng nhỏ lại.
Kiên đặt bút xuống, nhìn tờ giấy nháp của chính mình một lúc lâu, biểu cảm khó đọc. "Tao không hiểu sao tao lại quên được cái này," cậu nói khẽ, gần như tự nói với chính mình hơn là trả lời Mai. "Bài này tao dạy mày còn nhớ mà, sao tao lại quên."
Mai không biết nên nói gì để an ủi, chỉ ngồi im, nhìn Kiên đang cố lấy lại bình tĩnh. Cô đưa cho cậu chai nước mình mang theo, Kiên uống một ngụm, hít thở sâu vài lần trước khi nói tiếp.
Cô nhớ tới cuộc trò chuyện ở quán trà đá vài tuần trước, câu nói về việc đọc lại vở cũ như đọc vở người khác, và giờ đây, chứng kiến tận mắt cảnh Kiên loay hoay với một bài toán cơ bản, những mảnh ghép rời rạc trong đầu Mai bắt đầu có xu hướng nối lại với nhau, dù cô chưa dám nghĩ tới việc chúng đang vẽ ra hình gì.
"Để tao giảng lại cho," Mai nói, kéo tờ giấy về phía mình, bắt đầu viết lại từng bước một cách chậm rãi, rõ ràng, như đang dạy một người mới học lần đầu.
Kiên ngồi nghe, gật đầu theo từng bước, thỉnh thoảng ghi chú vào sổ tay riêng. Không khí giữa hai người trầm hẳn xuống so với mọi khi, và tiếng bút chạm giấy trở thành âm thanh duy nhất lấp đầy căn lớp học trống trải lúc chiều muộn.
Khi Mai giảng xong, Kiên tự làm lại một bài tương tự để kiểm tra, lần này chậm rãi nhưng đúng từng bước. Cậu nhìn kết quả đúng của mình, thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn còn thoáng chút lo lắng chưa tan hết, như thể vừa vượt qua một bài kiểm tra quan trọng hơn nhiều so với một bài tập bình thường trên lớp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →