🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê nhỏ gần phố Duy Tân có tông màu gỗ ấm, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng, khác hẳn không khí ồn ào của trường học hay chợ búa Mai vẫn quen thuộc mỗi ngày.

Cô hẹn gặp Đức sau nhiều ngày do dự, cuối cùng cũng nhắn tin, chọn một quán nằm giữa đường từ trường về nhà để không mất quá nhiều thời gian. Cô tới sớm hơn giờ hẹn mười phút, chọn bàn trong góc khuất, tay vân vê mép tấm card đã sờn cũ vì cầm đi cầm lại nhiều lần suốt mấy tuần qua. Đức tới đúng giờ, vẫn mặc áo sơ mi công sở như lần gặp trước, gọi một ly cà phê đen, ngồi xuống đối diện Mai.

"Em nhắn nói có chuyện muốn hỏi," Đức mở lời trước, giọng thận trọng.

Mai gật, lấy hơi, kể lại những gì mình đã phát hiện: sự khác biệt văn phong giữa các bài, dấu phẩy lạ trong bài đạt giải, và cả con số chỉ số tương đồng cô thấy trong phòng Lab, dù cô không nói rõ con số cụ thể sáu mươi ba phần trăm, chỉ nói chung chung là "con số cao hơn em tưởng nhiều".

Đức nghe, không ngắt lời, tay cầm ly cà phê nhưng không uống, chỉ xoay nhẹ trong lòng bàn tay. Khi Mai kể xong, anh im lặng khá lâu, đủ để tiếng nhạc nền trong quán trở nên rõ ràng hơn trong khoảng trống đó.

"Anh không thể nói hết mọi thứ anh biết," Đức cuối cùng lên tiếng, giọng nặng nề hơn hẳn lúc mới ngồi xuống. "Nhưng anh có thể nói với em thế này: có gì đó không ổn, ở cấp cao hơn phần việc của anh."

"Cấp cao hơn nghĩa là sao?" Mai hỏi, hơi nghiêng người về phía trước.

"Anh chỉ làm phần xử lý dữ liệu, làm sạch, chuẩn hóa để huấn luyện mô hình," Đức giải thích, chọn từng chữ cẩn thận. "Nhưng cách dữ liệu đó được dùng sau đó, cách công ty quyết định làm gì với nó, không nằm trong phần anh kiểm soát được."

"Vậy công ty đang làm gì với nó?" Mai hỏi tiếp, giọng có chút gấp gáp.

Đức lắc đầu nhẹ. "Anh không dám nói cụ thể lúc này. Không phải vì anh không tin em, mà vì anh cũng không chắc chắn hết, và anh sợ nói sai sẽ làm mọi chuyện rối thêm."

Mai im lặng, thất vọng nhẹ vì không nhận được câu trả lời rõ ràng hơn, nhưng cũng hiểu phần nào sự thận trọng của Đức. Cô nhìn ly nước cam mình gọi, đá đã tan gần hết, chưa uống được bao nhiêu.

"Vậy giờ em nên làm gì?" cô hỏi, gần như là hỏi chính mình nhiều hơn là hỏi Đức.

"Anh không thể quyết định thay em," Đức đáp, đặt ly cà phê xuống bàn. "Anh chỉ có thể nói là em nên giữ lại mọi bằng chứng em đang có, cẩn thận, đừng vội làm gì ồn ào khi chưa chắc chắn."

Anh nhìn đồng hồ, rồi đứng dậy, rút ví trả tiền cho cả hai trước khi Mai kịp phản đối. "Anh phải về công ty, chiều nay có việc gấp."

"Vâng," Mai đáp, cũng đứng dậy theo phản xạ.

"Em cứ giữ liên lạc," Đức nói, khoác túi lên vai, "nhưng đừng chờ anh chủ động nhắn trước. Anh còn phải cẩn thận về vị trí công việc của mình nữa."

Mai gật, nhìn Đức bước ra khỏi quán, dáng đi nhanh, hơi cúi đầu như đang tránh ánh mắt của ai đó không có thật trong không gian yên tĩnh của quán cà phê. Cô ngồi lại một mình thêm vài phút, nhìn ra cửa sổ nơi ánh đèn văn phòng các tòa nhà dọc phố Duy Tân đã bắt đầu sáng lên trong buổi chiều nhá nhem, cảm giác vừa có thêm một mảnh ghép mới, vừa nhận ra bức tranh tổng thể vẫn còn khuyết quá nhiều chỗ.

Cô lấy sổ tay ra, viết lại vài dòng tóm tắt cuộc trò chuyện vừa rồi, dù không có nhiều thông tin cụ thể để ghi. Cô viết: "Đức nói có gì đó không ổn ở cấp cao hơn. Chưa rõ là gì. Giữ bằng chứng." Gấp sổ lại, cô đứng dậy, trả tiền phần nước của mình dù Đức đã trả trước, để lại đúng số tiền trên bàn trước khi bước ra khỏi quán.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →