🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đèn bàn học vàng ấm chiếu xuống hai tờ giấy đặt cạnh nhau trên mặt bàn, hai đoạn văn Mai viết cách nhau đúng ba tháng, cùng một chủ đề về mối quan hệ gia đình.

Tối thứ Năm, sau khi làm xong bài tập, Mai lấy lại chồng bài đã đọc cuối tuần trước, chọn ra hai bài có cùng dạng đề để so sánh kỹ hơn. Bài đầu, viết hồi tháng Chín, câu cú còn vụng, có chỗ lặp từ, đúng phong cách quen thuộc của cô khi viết một mình không có hỗ trợ. Bài sau, viết hồi tháng Mười Hai, câu văn mượt hẳn, cấu trúc đa dạng hơn, dùng nhiều liên từ chuyển ý mà Mai biết chắc mình hiếm khi để ý dùng khi viết vội.

Cô đọc đi đọc lại cả hai đoạn, so sánh từng câu, cảm giác rờn rợn nhẹ dâng lên khi nhận ra khoảng cách quá lớn giữa hai bài viết cùng một người, chỉ cách nhau ba tháng. Cô lấy bút, gạch chân từng cụm liên từ trong bài thứ hai: "không chỉ vậy", "hơn thế nữa", "chính vì lẽ đó". Ba cụm này gần như không bao giờ xuất hiện trong cách viết tự nhiên của cô, thứ cô vẫn quen dùng chỉ là "và", "nhưng", đôi khi bỏ hẳn liên từ mà viết câu ngắn nối tiếp nhau.

Cô lật sang một bài khác, bài cô tự viết hoàn toàn hồi đầu tháng Mười Một, đọc lại để chắc chắn phong cách gốc của mình vẫn còn nguyên như cô nhớ. Đúng vậy, câu cú ngắn, đôi chỗ lặp ý, có một câu cô còn viết sai chính tả nhẹ mà quên sửa trước khi nộp. Đặt cạnh bài "lạ" kia, sự khác biệt càng rõ ràng hơn, như hai người viết khác nhau cùng chia sẻ một cái tên.

"Không lẽ mình tiến bộ nhanh vậy thật," cô lẩm bẩm, cố tìm một lời giải thích hợp lý hơn cho những gì mình đang thấy.

Nhưng cô biết rõ sự thật không phải vậy. Bài thứ hai là một trong ba bài cô đã đánh dấu "lạ" trong cuốn sổ, đúng vào đêm cô kiệt sức vì phải trực chợ liên tục ba ngày liền cuối tháng Mười Hai. Cô nhớ rõ đêm đó, nhớ cảm giác mệt mỏi tới mức chỉ kịp gõ vài dòng ý chính rồi giao hết phần còn lại.

Cô nhớ tới lời Linh nói ở thư viện tuần trước, về việc "trả một cái giá chưa tính hết". Lúc đó câu nói nghe trừu tượng, nhưng giờ nhìn vào hai đoạn văn đặt cạnh nhau, Mai cảm nhận được rõ hơn cái giá đó đang mang hình hài cụ thể như thế nào: không phải tiền bạc, mà là một khoảng cách ngày càng lớn giữa cái cô có thể tự làm và cái đang được làm thay cho cô.

Cô mở điện thoại, tìm tới tin nhắn với số của Đức đã lưu từ tấm card hôm sự kiện EdTech. Ngón tay gõ vài chữ, "Anh Đức ơi, em có...", rồi dừng lại, xóa đi. Cô gõ lại lần khác, ngắn gọn hơn, "Em muốn hỏi về...", rồi lại xóa.

Lần thứ ba, cô gõ một câu dài hơn, kể sơ về việc mình phát hiện sự khác biệt trong các bài viết, hỏi liệu điều đó có bình thường không. Đọc lại, cô thấy câu chữ nghe có vẻ hơi hoảng loạn, không giống mình muốn thể hiện. Cô xóa lần cuối, tắt màn hình điện thoại, đặt xuống bàn.

"Thôi, để hôm khác," cô tự nhủ, dù không chắc "hôm khác" đó sẽ là khi nào.

Cô cất hai tờ giấy vào cặp hồ sơ riêng, khác với chồng bài còn lại, như một cách đánh dấu ngầm rằng đây là bằng chứng cần giữ lại cẩn thận. Cô còn dán thêm một mảnh giấy nhớ nhỏ lên bìa cặp, ghi vắn tắt "so sánh tháng 9 và tháng 12", đủ để tự mình hiểu mà không lộ ra nếu ai đó tình cờ nhìn thấy.

Ngoài phòng khách, tiếng tivi mẹ đang xem chương trình thời sự buổi tối vọng vào khe cửa, giọng phát thanh viên đều đều đọc tin. Mai ngồi thêm một lúc, cầm tấm card của Đức lên xoay xoay trong tay, đọc lại số điện thoại in trên đó lần nữa, rồi lại cất vào ngăn ví.

Tấm card của Đức vẫn nằm yên trong ngăn ví, chưa được dùng tới, và Mai tắt đèn bàn, nằm xuống giường, đầu óc vẫn còn xoay quanh câu hỏi chưa gửi đi. Cô trở mình vài lần, kéo chăn mỏng lên tới vai, cố ép mình ngủ sớm hơn để còn kịp dậy đi học ngày mai.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →