Hội trường lớn trường Việt Đô lại kín người vào chiều thứ Ba, nhưng lần này không phải phụ huynh mà là học sinh khối 12, tụ tập cho một sự kiện giới thiệu công nghệ giáo dục có sự tham gia của nhiều công ty khác nhau.
Mai đi cùng Vy, len lỏi qua các gian trưng bày dựng dọc hai bên hội trường, mỗi gian một biển hiệu công ty khác nhau, từ ứng dụng luyện thi tới phần mềm quản lý học tập. Không khí náo nhiệt, nhạc nền phát nhè nhẹ, nhân viên các công ty đứng phát tờ rơi và quà lưu niệm nhỏ.
"Ê, có gian của SAO kìa," Vy chỉ tay về phía cuối hội trường, nơi một biển hiệu màu xanh dương quen thuộc nổi bật giữa các gian khác.
Trước đó, hai đứa dừng lại khá lâu ở gian một ứng dụng luyện thi trắc nghiệm, thử làm vài câu hỏi demo trên máy tính bảng trưng bày, nhân viên gian hàng nhiệt tình giải thích cơ chế tính điểm và xếp hạng theo tuần. Vy tỏ ra hứng thú, xin thêm tờ rơi mang về, còn Mai chỉ đứng nhìn, đầu óc vẫn còn phân tán bởi những dòng ghi chú trong cuốn sổ tay cuối tuần trước.
Mai đi lại gần, tò mò xem gian hàng của công ty đang cung cấp dịch vụ mình vẫn dùng hằng ngày trông thế nào. Một màn hình lớn chạy đoạn video giới thiệu tính năng, vài chiếc ghế trống kê sẵn cho khách tham quan ngồi thử giao diện demo.
Đứng cạnh màn hình, một người đàn ông trẻ mặc áo sơ mi công sở nhưng không đeo bảng tên công ty như những nhân viên khác, có vẻ hơi lạc lõng giữa không khí quảng bá rộn ràng xung quanh. Mai nhận ra khuôn mặt đó quen quen, dù không nhớ rõ đã gặp ở đâu.
"Chào em," người đàn ông lên tiếng trước, nhận ra ánh mắt dò xét của Mai. "Anh là Đức, làm bên kỹ thuật của SAO. Em cũng đang dùng chương trình à?"
"Dạ vâng, em học lớp 12A1," Mai đáp, hơi ngạc nhiên vì được một nhân viên công ty chủ động bắt chuyện.
"Em thấy dùng ổn không?" Đức hỏi, giọng thân thiện nhưng ánh mắt có gì đó khác thường, như đang quan sát kỹ hơn một câu hỏi xã giao thông thường cần có.
"Dạ, ổn ạ," Mai đáp, hơi lúng túng trước ánh mắt đó. "Tiện lắm, đỡ được nhiều thời gian."
"Ừ," Đức gật, im lặng một lúc, như đang cân nhắc điều gì. "Em cứ dùng cẩn thận nhé, đọc kỹ mọi thứ trước khi bấm đồng ý cái gì đó."
Câu nói đó khiến Mai hơi khựng lại, không hiểu rõ ý Đức muốn nói gì, nhưng trước khi cô kịp hỏi thêm, một đồng nghiệp khác của Đức gọi anh sang phụ trách gian hàng phía bên kia vì đông khách tham quan hỏi.
"Anh phải đi rồi, chúc em học tốt," Đức nói, rồi rút từ túi áo một tấm card nhỏ, không phải card in logo công ty mà là một tấm card cá nhân, chỉ ghi tên và số điện thoại. "Có gì thắc mắc cứ nhắn anh."
Mai cầm tấm card, nhìn theo bóng Đức bước vội về phía gian hàng đông khách. Vy đứng cạnh, tò mò hỏi. "Ai vậy? Cậu quen à?"
"Không, mới gặp lần đầu," Mai đáp, vẫn còn nhìn tấm card trong tay, cố nhớ lại câu nói kỳ lạ của Đức lúc nãy.
Cả hai tiếp tục dạo quanh hội trường, xem thêm vài gian hàng khác, nhưng Mai không còn thật sự tập trung vào những gì đang xem, tay vẫn giữ chặt tấm card nhỏ trong túi áo đồng phục như một vật gì đó quan trọng hơn vẻ ngoài giản dị của nó.
Trên sân khấu chính, một đại diện của trường lên phát biểu cảm ơn các đơn vị tham gia, nhắc lại tinh thần "đổi mới vì học sinh" của sự kiện, tiếng vỗ tay vang lên rào rào khắp hội trường. Mai vỗ tay theo mọi người một cách máy móc, mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía gian hàng SAO ở cuối hội trường, nơi Đức đang bận rộn với một nhóm khách tham quan khác.
Câu nói của Đức, dù ngắn gọn và mơ hồ, vẫn để lại trong cô một cảm giác không hoàn toàn thoải mái, khác hẳn không khí háo hức của cả sự kiện xung quanh. Trên đường về lớp sau khi sự kiện kết thúc, cô cất tấm card vào ngăn trong cùng của ví, nơi cô ít khi để thứ gì quan trọng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →