Tám giờ sáng thứ Bảy, phòng Mai vẫn còn hơi lành lạnh vì cửa sổ để hé qua đêm, ánh nắng sớm chiếu xiên qua khe rèm lên chồng giấy trên bàn học.
Mai không ra chợ phụ mẹ sáng nay, viện cớ cần ôn bài, thực ra là để có thời gian một mình. Cô đã in ra toàn bộ các bài đã nộp từ đầu năm học, xếp thành một chồng dày trên bàn, cạnh cuốn sổ tay bìa xanh vẫn còn nguyên trang trống từ dạo tháng Tám.
Cô bắt đầu đọc lại từ bài đầu tiên, bài Văn nộp hồi tháng Chín. Không có gì bất thường, câu chữ vụng về quen thuộc, đúng văn phong cô nhớ mình từng viết khi còn tỉnh táo hoàn toàn. Cô đánh dấu bằng bút chì, ghi "bình thường" ở góc trang.
Bài thứ hai, thứ ba cũng vậy, không có gì đáng chú ý. Nhưng tới bài thứ tư, một bài Sử nộp giữa tháng Mười, cô dừng lại ở một câu cuối đoạn, cách dùng dấu chấm phẩy giữa hai mệnh đề mà cô chưa bao giờ có thói quen dùng loại dấu câu đó trong bài viết của mình.
Cô lấy bút chì, khoanh tròn câu đó, ghi bên lề: "lạ."
Bài thứ bảy, một bài Địa lý, có một đoạn mở đầu quá trau chuốt so với phong cách thường ngày của Mai, những câu văn dài, cấu trúc song song đều đặn như được cân nhắc kỹ lưỡng, khác hẳn cách cô vẫn viết vội trong những đêm mệt mỏi.
Cô mở cuốn sổ tay, bắt đầu ghi chép có hệ thống hơn: tên bài, ngày nộp, môn học, và một cột nhỏ ghi lại "điểm lạ" cô tìm thấy. Không phải nhật ký cảm xúc, chỉ là những dòng ghi chú khô khan, số liệu, để sau này có thể nhìn lại và so sánh.
Cô lật sang bài thứ tám, một bài Toán trình bày lời giải chi tiết, không có gì để so sánh về văn phong vì môn này chủ yếu là số liệu, nhưng cách trình bày các bước giải gọn gàng, đánh số rõ ràng, khác hẳn cách cô hay viết tắt, gạch xóa lộn xộn khi làm bài thật.
Bài thứ chín là một bài kiểm tra miệng ghi lại thành văn bản, nội dung về một chủ đề xã hội, và ở đây Mai thấy rõ nhất sự khác biệt: giọng văn điềm tĩnh, không có một từ thừa nào, trong khi cô nhớ rõ hôm đó mình đã viết vội trong mười lăm phút cuối giờ, chắc chắn phải có ít nhất vài lỗi diễn đạt lộn xộn mà bài này hoàn toàn không có.
Tới trưa, Mai đã đọc qua được mười hai trong số khoảng hai mươi bài đã nộp từ đầu năm. Trong số đó, có ba bài cô đánh dấu "lạ" rõ ràng, hai bài cô ghi "hơi khác, chưa chắc", còn lại là "bình thường".
Cô nhìn lại cuốn sổ, ba bài "lạ" đều rơi vào những buổi tối cô nhớ mình cực kỳ mệt mỏi, đúng những lần cô dùng lượt giao bài cho Sao. Điều đó không có gì bất ngờ, vì đó chính là những bài Sao viết, nhưng điều khiến Mai chột dạ là mức độ "lạ" ở ba bài này không đồng đều, bài sau có vẻ mượt hơn hẳn bài trước, như thể có một sự tiến bộ dần dần đang diễn ra ở phía bên kia, phía không phải là cô.
Mẹ về tới nhà lúc mười hai giờ rưỡi, gõ cửa gọi Mai ra ăn trưa. Cô vội gấp cuốn sổ lại, cất vào ngăn kéo cùng chồng bài đã đọc, không muốn mẹ nhìn thấy và hỏi han thêm những câu cô chưa có câu trả lời.
"Con làm gì cả sáng vậy?" Hiên hỏi, dọn cơm ra bàn.
"Con ôn lại bài cũ thôi mẹ," Mai đáp, ngồi xuống, cố giữ giọng bình thường.
Bữa trưa trôi qua như mọi bữa trưa khác, Hiên kể chuyện chợ, Mai gật gù nghe, nhưng đầu óc cô vẫn còn vương lại những dòng ghi chú trong cuốn sổ. Sau bữa ăn, khi mẹ nghỉ trưa, Mai quay lại phòng, mở ngăn kéo, lấy cuốn sổ ra tiếp tục công việc dở dang, quyết tâm đọc hết chồng bài còn lại trước khi trời tối.
Cô đọc thêm được sáu bài nữa trong buổi chiều, tay mỏi vì cầm bút chì ghi chú liên tục, mắt mỏi vì đọc quá nhiều trang giấy liền một mạch. Tới bài cuối cùng, một bài Sinh học nộp cách đây hai tuần, cô nhận ra mình đã có tổng cộng năm bài đánh dấu "lạ" trong số mười tám bài đọc được, nhiều hơn hẳn con số cô ước tính ban đầu khi mới bắt đầu buổi sáng.
Cô gấp cuốn sổ lại, ngồi tựa lưng vào ghế, nhìn chồng giấy đã đọc xếp lộn xộn trên bàn. Ánh nắng chiều đã đổi màu, từ vàng nhạt buổi sáng sang cam đậm hơn, chiếu một vệt dài trên sàn nhà qua khe rèm cửa sổ vẫn còn để hé.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →