Phòng Ngần thuê rộng mười sáu mét vuông, gác lửng, trần cao một mét bảy chỗ thấp nhất, và cô đã ở đó bốn năm.
Cô về tới nơi lúc gần sáu giờ. Trước khi mở cửa, cô đặt thùng đồ nghề xuống chiếu nghỉ, xỏ chìa vào ổ, xoay hai vòng. Ổ khoá này kẹt ở vòng thứ hai, xoay phải nhấc nhẹ tay nắm lên. Chủ trọ hứa thay từ năm ngoái.
Trong phòng có một cái nệm đơn kê sát vách, một cái bàn nhựa, một cái tủ vải, một bếp điện đơn, và bốn thùng nhựa xếp chồng đựng đồ nghề. Trên tường không có ảnh. Không phải cô cất đi. Chưa bao giờ có.
Cô tắm trước, luôn luôn tắm trước, mười lăm phút, xả nước nóng vào hai bàn tay tới khi hết cảm giác cao su. Mùi javel bám vào da tay thì phải mất nửa ngày mới hết, nhưng mùi của nhà người mất thì lạ, nó không bám vào tay, nó bám vào tóc. Cô gội đầu mỗi lần đi làm về, kể cả những hôm chỉ dọn một cái phòng trọ mười mét vuông.
Ra khỏi nhà tắm, cô đi ngang khung cửa, và ngón trỏ tay phải chạm ba cái lên thanh gỗ dọc bên trái. Ba nhịp đều, không nhanh không chậm, đầu đốt ngón gõ nhẹ vào chỗ sơn đã tróc thành một vệt nhẵn bằng đầu ngón tay.
Cô không nhìn xuống chỗ ấy. Cô đi tiếp, bật bếp điện, đặt nồi nước.
Bốn triệu hai của căn 402 đã về tài khoản lúc ba giờ chiều. Cô ngồi xuống bàn nhựa, mở điện thoại, chia ra: sáu trăm cho Khoa, sáu trăm cho Lệ, tám trăm cho Trọng vì có xe và có dầu, còn lại để trong tài khoản. Cô chuyển ngay trong tối, không để qua ngày. Nợ ai cái gì mà để qua đêm là cô ngủ không được, kể cả nợ tiền công của chính mình.
Bảy giờ, có tiếng xe máy dừng dưới sân, tiếng chống chân, rồi tiếng bước lên cầu thang, hai bậc một.
"Chị ơi, có nhà không?"
Cửa mở sẵn. Khoa ló đầu vào, mũ bảo hiểm vẫn đội, quai chưa cởi, áo khoác xanh của hãng xe ôm còn nguyên trên người.
"Em nhận được rồi. Sáu trăm."
"Ừ."
"Sao lần này nhiều hơn lần trước bốn chục?"
"Vì căn đó rộng hơn."
Khoa gật, đứng ở cửa, không vào hẳn cũng không đi. Nó mười chín tuổi, cao hơn cô nửa cái đầu, gầy như que, và nó có thói quen đứng ở ngưỡng cửa nhà người khác như vậy, cứ đứng đó nói cho hết chuyện rồi mới về.
"Chị ăn gì chưa?"
"Đang nấu."
"Nấu gì?"
"Mì."
Nó nhìn qua vai cô vào cái nồi trên bếp điện, rồi nhìn cái bàn nhựa, rồi nhìn quanh phòng một lượt, nhanh, kiểu người quen đếm hơn quen nhìn.
"Phòng chị có bốn cái thùng, cái bàn, cái nệm, cái tủ vải. Với cái bếp là bảy món. Chị biết phòng em có bao nhiêu món không?"
"Không."
"Cũng bảy. Mà em ở với má em."
Nó cười. Cô không cười, nhưng cô để yên một nhịp cho câu đùa của nó có chỗ mà rơi xuống, rồi mới hỏi.
"Má em sao rồi?"
"Ho. Ho từ hồi ra Tết. Em kêu đi khám hoài, bả nói để qua tháng. Tháng nào cũng qua tháng."
"Đi khám đi."
"Ừa."
Nó đáp bằng cái giọng người ta dùng khi đã trả lời câu đó nhiều lần rồi. Rồi nó chuyển chuyện, nhanh, như mọi khi.
"Mai có việc không chị?"
"Có. Chú tổ trưởng bên Bàu Cạn nhờ coi cái thang máy."
"Coi thang máy hả. Bao nhiêu?"
"Chưa nói."
Khoa im. Cái im của nó không giống cái im của Trọng. Trọng im vì đã tính xong và không định nói. Khoa im vì nó đang tính, và tính bằng con số.
"Chị nè," nó nói. "Từ đầu năm tới giờ đội mình nhận mười một cái. Sáu cái không có đồng nào. Ba cái trả một nửa. Hai cái trả đủ. Em không có nói gì chị đâu, em nói con số thôi."
"Ừ."
"Con số nó vậy đó."
Ngần đứng dậy, tắt bếp, đổ mì ra tô. Cô không cãi. Cô biết nó đúng, và cô biết nó biết là cô biết, nên nói thêm câu nào cũng thừa.
"Ăn không?"
"Thôi, má em nấu rồi. Em về."
Nó xoay người, đi được hai bậc thì thò đầu lại.
"Mà chị nè. Thang máy hư kiểu gì?"
"Đang chạy thì dừng. Dừng ở tầng trên cùng."
Khoa gật đầu, và trong hai giây nó không nói gì. Ngần nhìn thấy mắt nó chạy qua chạy lại, rất nhanh, cái kiểu nó vẫn làm khi đang đếm một thứ mà không ai yêu cầu nó đếm.
"Toà đó sáu tầng hả chị?"
"Ừ."
"Vậy nó dừng ở tầng sáu, hay nó dừng ở trên tầng sáu?"
Ngần đứng với tô mì trên tay, hơi nóng bốc lên chạm vào cằm. Cô chưa nghĩ tới cách chia câu hỏi ra làm hai như vậy. Ông Vạn nói ở trên cùng. Ông ta nói câu đó sau một nhịp im dài hơn cần thiết, và bây giờ, đứng trong phòng mình, cô nghe lại được cái nhịp im đó rõ hơn lúc ban chiều.
"Mai chị coi rồi biết," cô nói.
Khoa đi. Tiếng xe máy nổ, nhỏ dần ra tới đầu hẻm rồi mất hẳn.
Cô nói mai. Trong điện thoại cô, báo thức đã đặt sẵn từ lúc còn đứng ở sân Bàu Cạn: mười giờ rưỡi tối nay. Cô không đính chính. Cô cũng không nghĩ thêm một giây nào về việc mình vừa không đính chính.
Với Trọng thì cô nói thật, vì anh sẽ tự biết. Với thằng nhỏ thì không. Nếu nó biết, mười giờ rưỡi nó sẽ có mặt dưới sân, đội nguyên cái mũ bảo hiểm chưa cởi quai, và nó sẽ hỏi trả bao nhiêu, rồi nó sẽ đi theo dù câu trả lời là không đồng nào.
Cô ăn hết tô mì, rửa tô, úp lên giá. Chín giờ cô nằm xuống. Trước khi tắt đèn, cô nằm ngửa nhìn cái trần gác lửng cách mặt mình một mét bảy, chỗ có một vệt ố hình bàn tay từ hồi cô mới dọn tới.
Trong bốn năm ở căn phòng này, cô chưa từng đếm xem một ngày mình đi qua khung cửa kia bao nhiêu lần.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →