Bốn giờ mười lăm chiều, Trọng ghi vào sổ: chuyến sáu mươi ba, C2 Bàu Cạn, không thi hài, chở đồ, mười tám cây.
Anh ghi cả những chuyến không có người nằm phía sau. Bốn năm nay anh ghi như vậy, không sót chuyến nào, kể cả những chuyến chạy không. Có lần Ngần hỏi ghi chi cho mệt, anh nói ghi cho quen tay. Đó không phải câu trả lời thật, nhưng nó đủ để cô thôi hỏi.
Xe anh là chiếc bảy chỗ đã tháo hai hàng ghế sau, sơn lại màu ghi, dán một dòng chữ nhỏ ở cửa hông: DỊCH VỤ TANG LỄ. Người ta hay tưởng chở người mất thì phải có xe đen, có mái vòm, có hoa. Xe anh không có thứ nào trong mấy thứ đó. Việc này cần một chiếc xe đủ dài, sạch, và một người biết đi đường không phanh gấp.
Bốn trăm ngàn tiền xe cho mười tám cây, tính cả chờ. Nhà anh Út trả trước, chuyển khoản, có ghi nội dung đàng hoàng.
Anh lùi xe vào sát chân cầu thang bộ block C2, hạ cốp, rồi ngồi trong xe thêm hai phút để hết bài hát đang phát trên radio. Không phải vì thích bài đó. Vì trong hai phút ấy anh nhìn quanh và nhớ được: bảo vệ hôm nay là ông già đội mũ tai bèo, cổng xe máy bên trái, chỗ đổ rác ở góc đông bắc, cầu thang bộ hẹp, chiếu nghỉ mỗi tầng có một cửa sổ chấn song. Thói quen của người chở đồ nặng lên xuống nhiều lần.
Ngần đang đứng đợi ở chân cầu thang với bốn cái bao và hai thùng giấy. Cô đã cởi găng, tay đỏ lên vì nước.
"Nhiều hơn chị nói," anh nói.
"Người ta đổi ý. Lúc sáng bảo giữ lại mấy bộ đồ, chiều gọi lại bảo thôi đốt hết."
Chuyện đó không lạ. Người nhà thường đổi ý đúng một lần, vào khoảng chiều ngày thứ hai, sau khi đã ngủ được một giấc. Trọng khiêng thùng lên xe, xếp sát vách trái, chèn bằng cái can nhựa rỗng anh luôn để sẵn. Ngần khiêng phần còn lại. Cô nhẹ hơn anh hai chục ký nhưng khiêng khoẻ hơn nhiều người đàn ông anh biết.
Xong việc thì gần năm giờ. Nắng chuyển sang màu nghệ, hắt vào mặt tường chung cư một vệt dài chỗ đậm chỗ nhạt theo chỗ vá vữa.
Họ ăn cơm hộp trên bậc cửa xe, cửa mở, hai người ngồi cạnh nhau nhìn ra sân. Cơm sườn hai mươi lăm ngàn mua ở quán đầu đường, cơm hơi khô, sườn thì được. Trọng ăn nhanh như mọi người lái xe đường dài. Ngần ăn chậm, và cứ vài phút lại đặt hộp xuống.
"Chú tổ trưởng nhờ tui coi cái thang máy," cô nói.
Trọng nhai hết miếng cơm trong miệng rồi mới đáp.
"Coi kiểu gì?"
"Chưa biết. Chắc coi bằng mắt trước."
"Ông ta trả bao nhiêu?"
"Chưa nói."
"Vậy là không có đồng nào." Trọng gắp miếng dưa leo, ăn, rồi nói tiếp, giọng không lên không xuống. "Chị nhớ hồi ở Bến Đá không. Cũng bắt đầu bằng câu nhờ coi giùm."
Ngần không trả lời. Bên kia sân, đứa nhỏ đá bóng nhựa đã về, còn lại hai bà cụ ngồi trên ghế đá nói chuyện, một bà cầm quạt giấy phe phẩy.
Trọng không tin có ma. Nói cho đúng thì anh không có ý kiến gì về chuyện đó, giống như anh không có ý kiến gì về việc dưới đáy biển có cái gì. Anh chưa thấy, chưa nghe, chưa ngửi. Bốn năm đi cùng Ngần, chưa một lần nào anh nhìn thấy thứ cô nhìn thấy. Cái anh thấy là cô đứng im giữa một căn phòng trống, tay làm một động tác vô nghĩa, và anh đếm giờ.
Anh không nói ra chuyện đó với ai. Nếu nói, người ta sẽ hỏi vậy sao anh còn theo, và anh không có sẵn một câu trả lời nghe cho tử tế.
"Thang máy hư kiểu gì?" anh hỏi.
"Đang chạy thì tự dừng. Cửa mở rồi đóng lại. Bốn lần trong tháng."
"Thợ nói sao?"
"Không tìm ra lỗi. Thay công tắc hành trình. Rồi nghỉ luôn."
Trọng gấp cái hộp cơm lại, gài nắp, để vào bao rác treo ở cửa xe. Anh không bao giờ để lại thứ gì ở chỗ mình vừa dừng, kể cả một cái hộp xốp, kể cả khi có thùng rác ngay đó. Thói quen này anh có từ năm hai mươi hai tuổi và không định giải thích với ai.
"Chị định lên đó lúc mấy giờ?"
"Khuya. Chú Vạn hẹn trả chìa khoá sau mười một giờ, lúc đó thang vắng."
"Một mình."
Ngần nhìn cái hộp cơm trong tay mình, đậy nắp, và không nói gì.
Trọng rút cuốn sổ trong túi áo ra, mở tới trang đang ghi, viết thêm một dòng dưới dòng chuyến sáu mươi ba: C2 Bàu Cạn, thang máy, 23g. Anh viết chậm, chữ ngay hàng. Viết xong anh gấp sổ, đút lại vào túi ngực, và không nói thêm một câu nào về chuyện cô đi một mình.
Ông Vạn từ trong sảnh đi ra, tay vẫn cầm quyển sổ bìa giả da, thấy cái xe thì đứng lại, ngần ngừ như người muốn hỏi mà chưa biết mở lời sao cho phải phép.
"Anh chở người mất hả?"
"Dạ."
Ông Vạn gật gù, mắt dừng lại ở dòng chữ trên cửa hông xe.
"Hồi tháng trước ở đây có đám, chắc anh biết. Nhà anh Út." Ông ngập ngừng. "Mà tui hỏi thiệt. Cái nghề của anh, người ta có gọi anh tới mấy cái vụ mà, cái vụ mà trong nhà nó cứ có chuyện, không?"
"Không," Trọng nói. "Tui chỉ chở."
Ông Vạn cười, cái cười của người vừa hỏi hụt một câu mình đã chuẩn bị từ lâu, rồi đi vào. Trọng nhìn theo, thấy ông ta dừng ở cửa thang máy, đưa tay ra định bấm, rồi bỏ tay xuống và rẽ sang cầu thang bộ.
Tầng ông Vạn ở là tầng hai. Chuyện đó thì bình thường.
Trọng ghi vào sổ thêm một dòng nữa, dòng thứ ba trong ngày, và dòng này thì anh không biết ghi để làm gì: tổ trưởng đi cầu thang bộ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →