🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Xe khách rời bến lúc năm rưỡi sáng, Kim chọn ghế cạnh cửa sổ như mọi lần, tựa đầu nhìn thành phố lùi dần qua kính, tới đoạn đèo thì sương đặc lại thành một lớp trắng đục nuốt hết đường chân trời. Cô không ngủ được trên xe, chỉ nhắm mắt, nghe tiếng động cơ đều đều, nghĩ vẩn vơ về việc nên nói gì với mẹ, và biết trước là mình sẽ không nói hết.

Mỗi lần lên Đà Lạt cô đều đi một mình, không ai trong đời hiện tại của cô từng theo cùng, kể cả những lần yêu ai đó lâu tới hai năm. Đây là chuyến thứ nhất của một quãng bốn tháng sắp tới, dù lúc ngồi trên xe cô chưa biết trước điều đó, chỉ đơn giản thấy nhớ mẹ, thấy cần một khoảng nghỉ khỏi công việc và khỏi cái cảm giác đang mở lòng nhanh hơn mình quen mấy tuần gần đây.

Tiệm may của mẹ nằm trên đường Phan Đình Phùng, mặt tiền nhỏ, vải treo kín từ trần xuống sát cửa, mùi vải mới lẫn mùi hơi nước từ bàn ủi công nghiệp lúc nào cũng phảng phất, một mùi Kim lớn lên cùng, quen tới mức chỉ cần hít vào là thấy mình bé lại vài tuổi. Bà Huệ đang cắm cúi lên số đo cho một bộ áo dài cưới, kính lão trễ xuống sống mũi, không ngẩng lên ngay khi nghe chuông cửa.

"Ai đó... trời, con về hồi nào không báo trước." Bà đặt cây thước xuống, ôm nhanh Kim một cái, mùi phấn rôm và vải mới vương trên áo bà. "Ăn sáng chưa, để mẹ tắt bàn ủi cái đã."

Buổi sáng trôi qua nhẹ nhàng, Kim ngồi trên cái ghế đẩu quen thuộc từ nhỏ, xem mẹ đo, cắt, ướm vải lên một hình nộm gỗ, thỉnh thoảng phụ nhặt kim ghim rơi trên sàn. Hai mẹ con nói đủ thứ chuyện, chuyện khách hàng khó tính, chuyện mùa cưới năm nay sớm hơn năm ngoái, chuyện cái máy may cũ vừa phải mang đi sửa. Có một bà khách ghé lấy đồ giữa buổi, khen Kim giống mẹ như đúc, bà Huệ cười lớn, đáp "giống mặt thôi, còn tính thì nó lì hơn tôi nhiều," rồi tiễn khách ra tận cửa, dặn với theo nhớ ủi hơi nước chứ đừng ủi khô kẻo cháy vải. Tới trưa, bà pha hai ly cà phê sữa đá, hai mươi nghìn một ly ở quán quen đầu hẻm bà nhờ đứa cháu hàng xóm chạy mua, mang ra cái bàn nhỏ kê sau tiệm, chỗ hai mẹ con vẫn ngồi mỗi lần Kim về.

"Dạo này có gì mới không con," bà hỏi, câu hỏi quen thuộc bà vẫn dùng để mở đầu, không ép, chỉ để ngỏ cho Kim chọn kể gì.

"Con đang quen một người." Kim nói, khuấy ly cà phê, cố giữ giọng nhẹ như đang kể một tin bình thường. "Làm nghề sửa đồ cổ, có tiệm riêng ở Lê Công Kiều."

Bà Huệ ngừng tay, nhìn Kim, một nụ cười thật, không phải nụ cười xã giao. "Vậy à. Tên gì, làm bao lâu rồi."

"Bảo. Mới mấy tuần thôi mẹ, còn sớm lắm."

"Sớm hay muộn tự con biết, mẹ không hỏi thêm." Bà cười, với tay lấy thêm đường cho ly cà phê dù đã đủ ngọt, một cử chỉ thừa, tay bận rộn hơn cần thiết trong lúc miệng vẫn cười. "Ừ, mừng cho con. Lâu rồi mới nghe con kể chuyện này mà giọng nghe... nhẹ vậy."

Có một khoảnh khắc rất ngắn, chỉ chừng một hơi thở, bà Huệ nhìn ra khoảng sân nhỏ phía sau tiệm, nơi treo mấy tấm vải đang phơi, ánh mắt trôi đi đâu đó xa hơn cái sân đó, một nơi Kim không nhìn thấy được. Rồi bà quay lại ngay, tiếp tục khuấy ly cà phê, hỏi tiếp chuyện công việc của Kim ở Vọng Studio như không có gì vừa xảy ra, và Kim, mải nghĩ về câu trả lời tiếp theo của mình, không kịp giữ lại khoảnh khắc đó lâu hơn một giây để tự hỏi nó là gì.

Buổi chiều trước khi Kim ra bến xe về lại thành phố, bà Huệ gói cho con một túi bánh tráng nướng mua ở chợ, dúi thêm vào tay một cuộn vải nhỏ "để may cái gì đó, tuỳ con", nhắc thêm câu quen thuộc mỗi lần tiễn con về, "đi đường cẩn thận, tới nơi nhắn mẹ một tiếng", rồi đứng ở cửa tiệm nhìn theo taxi, tay vẫn cầm cây thước dây vắt trên vai như lúc đang làm việc dở.

"Đưa nó lên đây chơi một lần cho mẹ coi mặt nghe," bà nói với qua cửa kính xe đã hạ xuống một nửa. "Không cần gấp, chừng nào con thấy hợp thì đưa lên."

Kim gật đầu, ậm ừ một tiếng không rõ là đồng ý hay chỉ để mẹ yên tâm, cúi xuống chỉnh lại cuộn vải trong túi cho khỏi rơi, một hành động nhỏ để khỏi phải trả lời rõ ràng hơn, rồi vẫy tay qua cửa kính lúc xe bắt đầu lăn bánh, không hứa một ngày cụ thể nào cả. Taxi rẽ khỏi con dốc, bóng mẹ đứng trước tiệm khuất dần sau một hàng thông, và Kim quay lại nhìn về phía trước, nghĩ tới việc phải trả lời tin nhắn của Bảo đang chờ từ sáng, chưa biết nên kể tới đâu về chuyến đi này.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →