Giờ nghỉ trưa của Vọng Studio kéo dài một tiếng rưỡi, đủ để Kim đi taxi công nghệ qua Lê Công Kiều, ngồi với Bảo nửa tiếng rồi quay lại kịp cuộc họp hai giờ. Cô không báo trước, chỉ nhắn lúc lên xe "đang qua đó, còn cơm không", một kiểu tuỳ hứng cô hiếm khi cho phép mình với người khác, phần lớn vì lịch của cô luôn kín tới từng khung giờ. Phố vắng khách hẳn vào giữa trưa, các sạp đồ cổ kéo bạt che nắng, người bán ngồi quạt tay bên ly trà đá, chỉ còn tiếng quạt trần cũ kêu è è trong tiệm Bảo, không có tiếng chuông đồng hồ nào điểm giờ vì đúng lúc giữa hai mốc, không cái nào tới phiên.
Bảo ngồi ăn cơm hộp mang từ nhà, gắp cho Kim một đũa dù cô đã ăn ở công ty, một thói quen chia sẻ cô nhận ra anh làm với bất cứ ai ngồi cạnh, không riêng gì cô. Cô ngồi trên cái ghế đẩu quen thuộc, lơ đãng hỏi những câu tò mò nhẹ, loại câu người ta hỏi nhau khi đã qua giai đoạn dè dặt ban đầu.
"Anh sống một mình trên gác lâu chưa?"
"Từ hồi ông nội mất, 2021. Trước đó ở chung với ông."
"Vậy trước giờ anh chưa từng sống chung với ai khác à?"
Bảo dừng đũa một nhịp, ngắn thôi, nhưng đủ để Kim nhận ra có gì đó vừa lướt qua.
"Có chứ. Chuyện cũ rồi." Anh nói, quay lại ăn tiếp, giọng không có gì nặng nề, nhưng câu trả lời dừng ở đó, không mở thêm một chi tiết nào, như một cánh cửa khép lại đúng lúc vừa hé.
Kim không hỏi thêm. Cô nhận ra ngay cái cảm giác của một câu hỏi bị chặn lại lịch sự, vì chính cô cũng có hàng chục câu hỏi người khác từng hỏi mà cô trả lời bằng đúng kiểu câu ấy, ngắn, đóng lại, không ác ý nhưng dứt khoát. Cô im lặng ăn nốt phần cơm Bảo gắp cho, nhìn quạt trần quay chậm, thấy lạ là cảm giác lúc này không phải tò mò bị chặn đứng, mà gần giống nhẹ nhõm.
Nhẹ nhõm vì hoá ra không chỉ mình cô mang theo một khoảng không muốn ai chạm vào. Nhẹ nhõm vì nếu Bảo cũng có phần giữ kín của riêng anh, thì việc cô chưa kể hết về mình không hẳn là một lỗi lớn cần sửa gấp, chỉ là một điều bình thường giữa hai người đang tìm hiểu nhau, ai cũng có một ngăn kéo chưa mở.
"Anh không hỏi em nhiều về chuyện cũ của em," cô nói, nửa như nhận xét, nửa như dò hỏi.
"Vì anh nghĩ tới lúc em muốn kể thì em kể." Bảo đặt hộp cơm xuống, lau tay. "Ép hỏi thì có khi được câu trả lời, nhưng không chắc được câu trả lời thật. Anh thà chờ."
Câu đó khiến Kim im lặng lâu hơn cô định, không phải vì khó chịu, mà vì nó khác hẳn kiểu người từng ở bên cô trước đây, kiểu luôn cần biết ngay, cần được kể hết, coi sự im lặng là một điều phải phá vỡ bằng được. Cô không nói ra so sánh đó, chỉ gật đầu, cảm ơn bằng một câu ngắn gọn không đi sâu thêm.
"Nhưng mà," Bảo nói thêm, giọng vẫn nhẹ, "nếu có ngày nào em muốn kể, anh nghe được. Không phải kiểu nghe cho có, nghe thật."
"Em biết." Kim đáp, không hứa hẹn gì cụ thể, chỉ để câu nói đó nằm lại giữa hai người như một cái gì đó cả hai cùng biết là có thật, chưa cần dùng tới ngay lúc này.
Bảo đứng dậy, mở cái tủ kính nhỏ sau quầy, lấy ra một cái đồng hồ để bàn kiểu cổ, vỏ đồng đã lên màu, kim chạy đều, đặt trước mặt Kim.
"Cái này mất ba tháng, đáng đấy." Anh ngắm nó một lúc như thể chưa từng thấy nó lần nào trước đó. "Khách gửi từ đầu năm, hỏi ba lần có xong chưa, anh nói ba lần y một câu, xong khi nào xong. Tuần trước mới thật sự chạy đúng lại được, không lệch một giây nào cả ngày."
"Khách vui không?"
"Vui. Nhưng anh vui hơn." Bảo xoay cái đồng hồ cho ánh nắng hắt qua khe cửa chiếu lên mặt kính. "Có những cái không rút ngắn được, càng ép nhanh càng dễ hỏng thêm chỗ khác. Ba tháng đó không phải để ngồi không đâu, ngày nào cũng động vào nó một chút, chỉ là nó cần đúng từng đó thời gian mới chịu chạy lại cho ra hồn."
Kim nhìn cái đồng hồ, không nói gì thêm, nhưng trong đầu tự động ghi lại con số ba tháng như một cái mốc, không rõ để làm gì, chỉ thấy cần giữ lại.
Điện thoại cô rung, nhắc giờ họp còn hai mươi phút. Cô đứng dậy, phủi vụn cơm dính trên váy, hẹn Bảo cuối tuần ghé lại. Ra tới đầu phố, cô ngoái nhìn lại tấm bảng "Bảo Hiên" một lần, rồi mới gọi xe, trong đầu vẫn còn nguyên hình ảnh cái vỏ đồng lên màu và câu "xong khi nào xong" anh nói chắc nịch như một điều hiển nhiên không cần bàn cãi thêm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →