Tiệm đã đóng cửa được nửa tiếng, tấm biển gỗ "Bảo Hiên" lật mặt sau ra ngoài, Kim theo Bảo lên cầu thang gỗ hẹp phía sau quầy, lần đầu lên tới căn gác anh ở. Nhỏ hơn cô tưởng, một cái bếp gas mini kê sát tường, giá đồ dùng gọn gàng đến mức lạ với một người làm nghề tháo lắp đồ vật cả ngày, chỉ có đúng hai cái nồi, ba cái chén, như thể mọi thứ trong nhà đều được chọn lọc kỹ trước khi giữ lại, không món nào thừa. Trên tường treo một cái đồng hồ quả lắc cũ, kim đứng yên, chắc chưa tới lượt được sửa.
Bảo đứng nấu, tay đảo cái chảo mì xào, mùi tỏi phi và nước tương thơm lan khắp căn gác nhỏ, còn Kim ngồi trên cái ghế đẩu duy nhất kê cạnh bếp, nhìn anh làm việc như lúc nhìn anh sửa đồng hồ, cùng một kiểu tập trung, chỉ khác dụng cụ trong tay. Cô hỏi đùa sao nấu ăn cũng cẩn thận dữ vậy, Bảo trả lời không ngẩng lên, "lửa với dầu ăn, ẩu một cái là cháy nhà, còn hơn sửa hỏng một cái đồng hồ."
"Có gì em không ăn được thì nói, để anh gắp ra," anh nói, không quay lại.
"Em ăn được hết, khỏi lo." Kim đáp nhanh, gần như phản xạ, dù trong đầu vừa thoáng qua một mùi cô không thích, mùi hành phi cháy hơi quá tay Bảo vừa rắc thêm vào chảo. Cô không nói ra.
Bảo múc mì ra hai cái tô, ngồi xuống đối diện, không cầu kỳ, chỉ có hai cái tô và hai đôi đũa trên một cái bàn gấp nhỏ. Kim ăn, khen ngon thật lòng ở phần mì, phần thịt, nhưng tới miếng có hành phi cháy cô vẫn nhai, nuốt, không để lộ gì trên mặt, một thói quen tay chân đã thành phản xạ từ lâu tới mức cô không còn nhận ra mình đang làm nó.
"Ngon không," Bảo hỏi, nhìn cô ăn.
"Ngon lắm." Cô gắp thêm một đũa, kể cả phần có hành cháy, nuốt trôi mà không dừng lại một giây nào để cân nhắc mình có thích hay không.
Có một khoảnh khắc rất ngắn, chỉ bằng đúng một lần nuốt, Kim chợt thấy mình quen thuộc lạ với chính hành động này, ngồi ăn hết một phần đồ ăn mình không thực sự thích chỉ vì người nấu đã bỏ công nấu, vì không muốn làm ai đó mất hứng, vì đồng ý luôn dễ hơn nói ra. Một hình ảnh mờ lướt qua đầu cô, không rõ mặt, không tên: một cái bàn ăn khác, một căn bếp khác, nhiều năm trước, một người ngồi đối diện luôn chọn món trước, luôn quyết định phần ai ăn gì, và cô, phiên bản trẻ hơn của chính mình, luôn gật đầu, luôn nói ngon, kể cả những bữa cô về nhà vẫn còn thấy đắng miệng vì món không hợp. Cô đã quen đồng ý mọi thứ suốt một quãng thời gian dài tới mức việc không đồng ý trở thành một kỹ năng cô phải học lại từ đầu, chậm, vụng, như tập đi sau một trận ốm.
Hình ảnh tan nhanh như nó tới, không kịp thành một câu chuyện rõ ràng, chỉ để lại một cảm giác nằng nặng ở đáy dạ dày, không liên quan gì tới miếng hành cháy.
"Em ổn không," Bảo hỏi, nhận ra cô vừa lặng đi mấy giây.
"Ổn." Kim đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào tô mì, rồi nhìn lên anh. "Thật ra em không thích hành phi cháy vậy đâu, ăn hơi đắng. Lúc nãy nói ngon là em nói cho có thôi."
Bảo dừng đũa, nhìn cô một lúc, không có vẻ gì bị chạm tự ái vì lời chê muộn màng.
"Sao không nói ngay từ đầu."
"Quen miệng vậy thôi. Với lại anh nấu công phu, em không muốn làm anh cụt hứng."
"Anh thà em chê ngay lúc đó còn hơn ăn hết một tô mà giấu." Anh đứng dậy, cầm tô của cô, gắp bớt phần hành cháy ra, để lại phần còn ăn được, rồi đặt lại trước mặt cô, giọng bình thường như đang sửa lại một chỗ lắp sai trên đồng hồ chứ không phải đang nói chuyện tình cảm gì. "Lần sau chê liền, đừng đợi ăn hết mới nói. Anh không giận vì đồ ăn dở đâu, chỉ ngại phải đoán."
Kim nhìn tô mì đã được gắp lại gọn gàng, không nói thêm gì, chỉ gật đầu, ăn tiếp phần còn lại, lần này thật sự thấy ngon, và cảm giác nằng nặng lúc nãy đã lùi lại một khoảng, dù chưa hẳn biến mất hoàn toàn.
Ăn xong, Bảo rửa chén ngay, không để qua đêm, một thói quen khác của người sống một mình lâu năm. Kim ngồi lại trên ghế đẩu, nhìn cái đồng hồ quả lắc đứng yên trên tường, hỏi bao giờ tới lượt nó được sửa.
"Từ từ. Cái nào cấp bách hơn thì làm trước, cái này của anh, không ai giục, nên cứ để cuối cùng." Bảo lau tay vào cái khăn treo cạnh bồn rửa, ngồi xuống đối diện cô lần nữa. "Giống như nhiều thứ người ta hay để cuối cùng vậy, không phải vì không quan trọng, mà vì không ai giục."
Kim không trả lời câu đó ngay, chỉ nhìn kim đồng hồ đứng im trên tường, hỏi lại, nửa đùa nửa thật: "Vậy chừng nào tới lượt nó."
Bảo nhún vai, không trả lời thẳng, chỉ đứng dậy tắt bớt một ngọn đèn trong gác, để lại đúng ngọn đèn bàn nơi anh vẫn ngồi sửa đồ mỗi tối.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →