Bảo nhắn lúc chín giờ tối, không báo trước từ sớm như mọi lần: "Anh đang ở gần chỗ em, đi bộ chút không." Kim đang ngồi xem lại một bản brief đã gửi từ chiều, không có gì gấp, chỉ là thói quen kiểm tra lại việc đã xong. Cô đổi dép, khoác thêm cái áo mỏng, xuống dưới nhà mà không kịp nghĩ xem có nên chần chừ một chút cho đúng phép hay không.
Con kênh gần nhà Kim ban đêm không đẹp theo kiểu người ta hay chụp ảnh, nước đen, mùi hơi ngai ngái, nhưng đường đi bộ hai bên có đèn vàng đều đặn và ít xe cộ hơn mặt đường lớn, đủ yên để nói chuyện mà không phải hét lên. Bảo đi chậm, tay đút túi quần, không có vẻ gì vội tới đâu, thỉnh thoảng dừng lại nhìn một gánh hàng rong đẩy ngang qua, một bà cụ bán chè đậu đỏ rao khàn giọng, rồi lại đi tiếp như thể không có gì cần vội trong cả buổi tối này.
"Anh hay đi bộ kiểu này lắm hả," Kim hỏi, phá vỡ khoảng im lặng đầu tiên.
"Sau giờ tiệm đóng cửa, ngồi lâu một chỗ cả ngày, chân với lưng nó đòi được đi." Anh cười ngắn. "Với lại đi bộ thì nghĩ được nhiều thứ hơn ngồi yên. Sửa đồ mà nghĩ quá nhiều là hỏng đồ."
"Hôm nay có chuyện gì hay không," anh hỏi, câu hỏi mở, không nhắm vào chuyện gì cụ thể.
Kim kể về một buổi họp brief buổi chiều, khách hàng là chủ một quán nhậu muốn đổi tên vì tên cũ bị một quán khác cùng khu vực dùng gần giống, gây nhầm lẫn suốt hai năm. "Ông đó ngồi kể em nghe cả tiếng đồng hồ về lý do đặt cái tên cũ, hồi mới mở quán, đặt theo tên con gái, giờ đổi tên ông cứ áy náy như phản bội con gái vậy đó."
"Rồi anh khuyên gì?"
"Em bảo ông giữ tên con gái làm tên món đặc biệt trong thực đơn, còn tên quán thì đổi. Vậy vừa tránh trùng, vừa không mất cái ông muốn giữ." Kim cười nhẹ, nhớ lại vẻ mặt ông khách nhẹ hẳn đi khi nghe gợi ý đó. "Nhiều lúc nghề này không phải nghĩ ra tên hay, mà là tìm chỗ nào giữ được cái người ta sợ mất, chỗ nào bỏ được cái không cần giữ nữa."
Cô kể tiếp, không dừng lại như mọi lần, kể cả đoạn ông khách suýt khóc lúc nhắc tới con gái đang đi học xa, một chi tiết vụn vặt, không phải bí mật gì của ai, nhưng cũng không phải loại chuyện Kim hay đem ra kể cho người mới quen chưa đầy hai tuần. Cô vừa kể vừa nhận ra mình đang nói nhiều hơn dự tính, giọng thoải mái hơn cả lúc nói chuyện với đồng nghiệp thân, tay vung nhẹ theo nhịp câu chuyện, một kiểu cởi mở cô không nhớ lần cuối mình có với ai ngoài Diệp.
Bảo không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng hỏi lại một câu ngắn giữ mạch chuyện. Có một đoạn im lặng ngắn khi Kim kể xong, chỉ còn tiếng nước kênh vỗ nhẹ vào bờ và tiếng xe máy xa xa, và trong khoảng im lặng đó Kim chợt nhận ra rõ ràng, như một cánh cửa đóng sầm trong đầu, rằng mình vừa kể nhiều hơn bất cứ buổi hẹn nào trước đây, với bất cứ ai, kể cả những người cô đã quen lâu hơn Bảo gấp mười lần.
Cảm giác đó không dễ chịu. Không phải vì Bảo làm gì sai, anh không hỏi dồn, không đòi thêm chi tiết nào cô chưa muốn cho. Chỉ là chính cái việc cô tự nguyện mở ra nhiều như vậy, không ai ép, đủ khiến tay cô lạnh đi một chút dù trời không lạnh, kiểu lạnh của việc nhận ra mình đang đứng gần mép một cái gì đó mà mọi lần trước cô luôn giữ khoảng cách an toàn.
"Thôi, chuyện em dài quá, chắc anh chán rồi," cô nói, giọng đổi hẳn sang nhẹ nhõm, đùa cợt. "Bên tiệm anh dạo này có món gì hay không, kể em nghe đi, khách nào lạ không."
Bảo nhìn cô một lúc, không phải kiểu nhìn dò xét, chỉ là nhìn hơi lâu hơn một câu chuyển chủ đề bình thường cần.
"Sao tự nhiên đổi chuyện vậy," anh hỏi, giọng không có gì gay gắt, chỉ như đang ghi nhận một điều anh thấy.
Kim không trả lời ngay. Cô cúi xuống nhặt một hòn sỏi nhỏ ven đường, ném xuống mặt nước kênh, nghe tiếng "tõm" nhỏ rồi mất hút, một động tác thừa, chỉ để tay và mắt có việc làm khác thay vì phải nhìn thẳng vào câu hỏi vừa rồi. Phía trước có một quán nước còn mở đèn, mấy cái ghế nhựa thấp kê sát mép kênh, một cái loa nhỏ phát bản nhạc gì đó rất khẽ, đủ để cô có một điểm để nhìn tới thay vì nhìn Bảo.
"Đi, mình ghé uống cái gì đi, khát quá," cô nói, bước nhanh hơn một chút, kéo tay áo Bảo nhẹ, không đợi anh trả lời có đồng ý hay không, coi như câu hỏi lúc nãy đã trôi qua cùng hòn sỏi xuống nước.
Anh đi theo, không nhắc lại câu hỏi, gọi hai ly nước mía cho cả hai, ngồi xuống cái ghế nhựa thấp đối diện cô. Có một lúc anh định mở miệng nói gì đó, rồi lại thôi, chỉ nhìn ra mặt kênh tối, tay lại đưa lên xoay cái gì đó vô hình giữa các ngón, thói quen anh mang theo cả khi không cầm dụng cụ gì trong tay. Kim uống nước mía, nhìn theo hướng mắt anh, cả hai không ai nói gì thêm một lúc lâu, nhưng khoảng im lặng lần này không giống khoảng im lặng dễ chịu lúc đi bộ ban nãy, nó có một cái gì đó treo lơ lửng ở giữa, chưa rơi xuống, chưa ai nhặt lên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →