🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phố Lê Công Kiều buổi chiều đầu tuần vắng khách hơn cuối tuần, các sạp đồ cổ hai bên đường bày tràn ra vỉa hè, từ bình gốm sứt miệng tới những cái đèn dầu không còn bấc. Kim đi chậm lại tìm số nhà, mũi bắt được mùi dầu đánh bóng gỗ trộn lẫn mùi kim loại cũ trước cả khi thấy tấm bảng gỗ nhỏ đề "Bảo Hiên" treo lệch một góc trên khung cửa.

Bên trong tiệm chật, đồng hồ treo kín ba mặt tường, kim chạy lệch giờ nhau, mỗi cái điểm chuông một nhịp khác, tạo thành một thứ âm thanh không đều, không ồn nhưng không im lặng hẳn bao giờ. Bảo ngồi sau quầy, cúi xuống một cái đồng hồ đeo tay tháo rời từng mảnh trên tấm khăn nhung xanh, tay kia xoay chiếc kẹp inox mài mòn ở đầu giữa các ngón, không phải để làm gì, chỉ như một cách tay anh giữ nhịp trong lúc đầu đang tính toán.

"Ngồi đại đâu đó đi, ghế đẩu cạnh cửa," anh nói mà không ngẩng lên, đúng kiểu người đã quen có ai đó đứng nhìn mình làm việc.

Kim ngồi xuống, quan sát anh gắp một cái bánh răng nhỏ bằng đầu tăm đặt sang một góc khăn, cẩn thận như đang di chuyển một thứ có thể vỡ chỉ bằng hơi thở mạnh. Cô không hỏi gì, để anh làm hết đoạn đang dở, một phép lịch sự cô học được từ chính nghề của mình, biết lúc nào không nên ngắt lời người đang tập trung.

"Cái này của một bà khách, đồng hồ của chồng bà để lại," Bảo cuối cùng lên tiếng, vẫn không ngẩng đầu. "Trước có đứa nào đó từng thay giùm bà cái bánh răng chính bằng hàng giả, rẻ hơn, chạy được một thời gian rồi lệch giờ dần, giờ bà mang tới đây, nói sửa cho chạy đúng lại."

"Rồi anh sửa được không?"

"Sửa được, nhưng phải hỏi bà một câu trước đã." Anh đặt chiếc kẹp xuống, lần đầu ngẩng lên nhìn thẳng Kim. "Chị muốn anh phục lại đúng bánh răng gốc, cùng đời, cùng chất liệu, để nó là chính nó như hồi chồng chị còn đeo, hay là chị chỉ cần nó chạy đúng giờ, dùng linh kiện mới cho nhanh, rẻ hơn. Hai cái đó không phải lúc nào cũng chọn được cả hai đâu. Cái gốc thì đắt, lâu, có khi tìm cả tháng mới ra đúng đời bánh răng. Cái mới thì nhanh, chạy tốt như thường, nhưng không còn là cái đồng hồ hồi trước nữa, chỉ là cái vỏ cũ đội một trái tim khác."

"Bà chọn gì?"

"Bà im một lúc rồi nói để bà nghĩ thêm. Anh nghĩ bà biết câu trả lời từ đầu rồi, chỉ chưa dám nói ra thôi."

Kim ngồi im, câu chuyện về cái đồng hồ không liên quan gì tới cô, không một chi tiết nào chạm vào đời cô, nhưng có cái gì đó trong cách Bảo đặt câu hỏi khiến cô cảm thấy như đang bị hỏi thẳng một câu khác, câu chưa ai từng hỏi cô rõ ràng như vậy: giữ nguyên bản hay chạy được việc, phải chọn một, không có cách nào giữ được cả hai. Cô không nói gì, chỉ nhìn xuống hai bàn tay mình đặt trên đùi, bất giác siết nhẹ.

"Sao tự nhiên im vậy," Bảo hỏi, không có ý dò xét, giọng vẫn bình thường như đang hỏi cô có muốn uống nước không.

"Không có gì. Nghe hay đấy, kiểu suy nghĩ đó." Kim trả lời, giữ đúng phiên bản gọn gàng, an toàn, thứ cô luôn có sẵn khi cảm thấy một câu hỏi chạm hơi sâu hơn mức cô định cho phép trong một buổi gặp thứ hai. "Chắc làm nghề này lâu năm mới nghĩ ra được cách nói vậy."

"Không phải nghĩ ra. Là gặp đủ nhiều đồ hỏng thì tự thấy vậy thôi." Bảo cầm lại chiếc kẹp, quay lại với cái đồng hồ trên khăn nhung, coi như chủ đề đã xong, không ép cô nói thêm, một cách anh có mà Kim chưa từng gặp ở ai trước đó, biết dừng đúng lúc không phải vì hết chuyện để hỏi mà vì tôn trọng chỗ người khác chưa muốn mở.

Cô ở lại thêm nửa tiếng, xem anh ráp lại từng mảnh nhỏ vào đúng vị trí, chuông các đồng hồ trên tường điểm giờ lệch nhau liên tục, một cái điểm năm tiếng, cái khác điểm bốn, không ai trong tiệm buồn chỉnh lại cho khớp, như thể ở đây thời gian được phép trôi theo nhiều nhịp cùng lúc mà không ai thấy cần sửa. Trước khi ra về, Bảo tiễn cô ra tới cửa, dặn lần sau nhớ mang cái vòng bạc theo, "để anh coi thử, biết đâu hỏng thật mà em chưa để ý."

Kim đi bộ dọc phố Lê Công Kiều lúc trời bắt đầu ngả sang chạng vạng, các sạp đồ cổ đang dọn hàng vào, tiếng người gọi nhau ý ới thu dọn cuối ngày. Cô nghĩ tới câu hỏi về cái đồng hồ, phục nguyên bản hay chạy đúng giờ, một câu chuyện hoàn toàn không liên quan tới cô, không một cái tên nào trong đời cô được nhắc tới trong buổi chiều đó. Vậy mà tối hôm ấy cô nằm mãi không ngủ được, không phải vì nghĩ ngợi lung tung, chỉ là câu hỏi cứ lặp lại trong đầu như một cái chuông chưa đúng nhịp, và cô không hiểu nổi vì sao một câu nói về bánh răng cũ lại khiến mình mất ngủ tới vậy.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →