🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Kim nằm dài trên ghế sofa nhỏ trong căn hộ, điện thoại đặt trên ngực, tivi bật không tiếng ở góc phòng chiếu một chương trình nấu ăn cô không theo dõi. Đã ba ngày kể từ buổi cà phê gần Bến Thành, và tin nhắn giữa cô với Bảo không thưa dần như cô vẫn quen với những cuộc trò chuyện sau buổi hẹn đầu, mà dày lên, đều đặn, không có khoảng trống nào đủ dài để cô kịp nghĩ ra câu trả lời hay ho.

Anh không nhắn kiểu tán tỉnh vặt, hỏi "đang làm gì đó", "nhớ chưa". Anh gửi một tấm ảnh cái bánh răng nhỏ xíu nằm trên khăn nhung, chú thích "cái này của cái đồng hồ bỏ túi hôm bữa, tháo ra rồi", và Kim thấy mình gõ trả lời gần như ngay lập tức, không kịp cân nhắc có nên trả lời nhanh vậy không, thói quen cô vẫn giữ để không tỏ ra rảnh rỗi chờ tin.

Điện thoại rung, không phải Bảo, màn hình hiện tên Diệp.

"Rồi, kể đi," Diệp mở đầu luôn, không chào, giọng có tiếng cửa đóng phía sau, chắc vừa ra khỏi phòng bệnh nhân nào đó. "Cà phê xong chưa, người thật ngoài đời có giống cái kiểu nhắn tin không."

"Bình thường thôi." Kim ngồi dậy, kéo chân lên ghế. "Ảnh sửa đồng hồ, mang cả một cái theo, kể chuyện nghề chút xíu."

"Bình thường thôi là sao, mày hẹn tiếp chưa."

"Chưa hẹn gì cụ thể. Ảnh có rủ ghé tiệm chơi, chưa chốt ngày."

Diệp im lặng nửa giây, khoảng lặng Kim quen nhận ra ở bạn mình, kiểu im lặng của người đang cân nhắc có nên hỏi thêm hay để đó. "Nghe giọng mày là biết mày đang kể ít hơn thật rồi đấy. Thôi kệ, từ từ kể sau. Tao vào ca tiếp, có gì nhắn." Cô cúp máy nhanh, đúng kiểu người quen với những cuộc gọi bị cắt ngang bất cứ lúc nào.

Kim đặt điện thoại xuống đùi, nhìn lại đoạn chat với Bảo. Cô đã kể cho Diệp đúng những gì xảy ra, không thêm không bớt sự kiện, chỉ bớt đi phần cô ngồi im lặng nhìn Bảo xoay cái đồng hồ lâu hơn một cuộc trò chuyện xã giao cần. Phần đó cô không có từ để kể, hoặc có từ nhưng chưa muốn dùng. Kể lể chi tiết là việc cô làm giỏi với brief khách hàng, không phải với chuyện của chính mình, hai kỹ năng đó chưa bao giờ dùng chung một cơ bắp.

Tin nhắn mới hiện lên.

"Em thích ăn gì nhất, để lần tới anh biết chỗ nào mà rủ."

Câu hỏi đơn giản, loại câu ai cũng hỏi trong giai đoạn tìm hiểu, không có gì để phải khựng lại. Kim gõ ngay, không nghĩ nhiều: "Bún bò Huế. Quán nào cay là em thích." Ngón tay đã chạm vào nút gửi thì dừng lại, nhìn lại dòng chữ vừa gõ, và có một cảm giác là lạ, như đọc lại một câu của ai khác chứ không phải của mình.

Cô không ghét bún bò Huế. Nhưng đó không phải món cô hay chọn khi tự mình đi ăn một mình, món đó là món một người từng gọi mỗi lần hai người ra quán, năm nào cũng vậy, không hỏi cô muốn ăn gì, chỉ gọi sẵn hai tô, một cay một không cay, phần không cay bao giờ cũng để phần cô dù cô chưa từng nói mình sợ cay. Cô đã ăn phần đó suốt một quãng thời gian dài mà không nhớ ra lần cuối mình tự chọn món cho chính mình là khi nào, cũng không nhớ từ lúc nào việc gọi món hộ cô trở thành chuyện đương nhiên tới mức cô không còn thấy cần lên tiếng.

Kim ngồi im một lúc, ngón tay vẫn treo trên bàn phím, không xoá ngay. Cảm giác không phải hồi tưởng rõ ràng có hình có tiếng, chỉ là một khoảng trống mờ, một cái tên chưa cần gọi ra, đủ để cô nhận ra mình vừa trả lời bằng phản xạ của ai đó không phải mình mà chưa kịp hiểu tại sao.

Cô xoá dòng chữ, gõ lại chậm hơn.

"Sửa lại. Bánh xèo. Cái loại giòn rụm, chấm nước mắm chua ngọt, ăn nóng mới ngon."

Gửi xong, cô đặt điện thoại úp xuống đùi, nhìn màn hình tivi vẫn đang chiếu cảnh ai đó chiên một món gì đó không rõ, không nghe được âm thanh. Cô không nghĩ nhiều về việc mình vừa sửa một câu trả lời cho một câu hỏi vô thưởng vô phạt, chỉ thấy nhẹ hơn một chút, kiểu nhẹ của việc đúng lại một con số sai trong bảng tính, không phải kiểu nhẹ của việc vừa hiểu ra điều gì lớn lao.

Điện thoại rung lần nữa. Cô lật lên xem.

"Bánh xèo thì anh biết chỗ, gần chợ Bà Chiểu, để hôm nào rủ em."

Kim gõ "Ok", định để đó, rồi thêm một dòng nữa trước khi kịp nghĩ lại: "Cảm ơn vì đã hỏi lại chỗ em thích thật, không phải chỗ em nói cho có."

Tin nhắn gửi đi rồi cô mới nhận ra mình chưa từng viết một câu như vậy cho ai, không phải vì nó sến, mà vì nó thật hơn mức cô quen cho phép mình gõ ra thành chữ trên một cái app cô đã dùng qua ba cái tên khác nhau. Cô đóng màn hình lại, tắt tivi, ngồi thêm một lúc trong phòng khách tối dần, không mở lại đoạn chat, chỉ để câu vừa gửi nằm yên đó, một việc cô hiếm khi làm được với bất cứ điều gì mình vừa nói ra.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →