Quán nằm trên một con hẻm nhỏ tạt ngang từ đường Lê Lợi, cách chợ Bến Thành chưa đầy năm phút đi bộ, loại quán Kim hay tới vì bàn ngoài trời kê sát tường, đủ ồn để không ai để ý cuộc trò chuyện của người khác. Cô tới trước mười lăm phút, gọi ly cà phê sữa đá quen thuộc, bốn mươi lăm nghìn, ngồi quay mặt ra hẻm để không phải nhìn chằm chằm vào cửa chờ.
Bảo tới đúng giờ, không sớm không muộn, một cái túi vải nhỏ đeo chéo, bên trong lộ ra góc một cái hộp gỗ. Anh không nhìn quanh tìm bàn như người lạ mới tới, đi thẳng lại chỗ Kim ngồi, kiểu người đã tra địa chỉ kỹ trước khi ra khỏi nhà.
"Anh tưởng em nói đùa vụ mang đồng hồ theo," Kim nói, cố giữ giọng nhẹ tênh, phiên bản dí dỏm cô vẫn dùng cho những buổi hẹn đầu, thứ giọng luôn hiệu quả vì không ai đoán được cô đang nghĩ gì đằng sau nó.
"Anh không đùa mấy chuyện đồ nghề." Bảo ngồi xuống, đặt cái túi lên đùi thay vì lên bàn, cẩn thận hơn mức cần thiết cho một buổi cà phê. "Với lại em hỏi giờ trước, coi như đã hẹn xem đồng hồ rồi, chỉ là chưa biết ngày thôi."
Anh gọi một ly cà phê đen đá, không đường, trả lời gọn khi người phục vụ hỏi thêm gì không. Kim quan sát cách anh nói, thói quen nghề nghiệp cô ít khi tắt được ngay cả trong những cuộc gặp không liên quan tới công việc: Bảo không dùng từ đệm, không "kiểu như", không "thật ra là". Câu nào ra câu đó, ngắn, đặt đúng chỗ, như thể anh nghĩ xong hết trong đầu rồi mới mở miệng.
"Nghề của anh chắc phải kiên nhẫn lắm," cô mở đầu, câu hỏi an toàn, loại câu giữ cuộc trò chuyện trôi mà không đòi ai phải lộ gì.
"Không hẳn kiên nhẫn. Chỉ là biết chờ đúng lúc." Bảo mở cái túi, lấy ra cái hộp gỗ, bên trong là một cái đồng hồ bỏ túi cũ, mặt kính nứt một đường mảnh. "Cái này khách gửi từ tháng trước, đòi sửa gấp trong một tuần. Anh từ chối. Không phải vì bận, vì cái máy này cần tháo ra ngâm dầu ba ngày trước khi ráp lại, ép nhanh là hỏng luôn cả cái còn dùng được."
"Rồi khách chịu chờ không?"
"Chịu. Vì anh nói rõ ngay từ đầu, không hứa suông cho vui lòng." Anh xoay cái đồng hồ trong tay, không mở nắp, chỉ nhìn mặt kính nứt. "Người ta hay tưởng thợ giỏi là thợ sửa nhanh. Không phải. Thợ giỏi là thợ biết cái nào sửa nhanh được, cái nào không, và dám nói thật cái nào."
Kim gật đầu, một cử chỉ đồng tình vừa đủ, trong đầu đã bắt đầu soạn câu trả lời tiếp theo theo đúng công thức cô hay dùng, câu đùa nhẹ để lái sang chuyện khác trước khi cuộc trò chuyện đi sâu hơn mức cô định cho phép. Nhưng câu đùa không ra được. Cô ngồi im một nhịp lâu hơn dự tính, nhìn Bảo xoay cái đồng hồ, và nhận ra mình đang nghe thật, không phải nghe để chờ tới lượt mình nói.
"Nghề em thì sao," Bảo hỏi lại, không nhìn lên, "đặt tên cho mấy thứ người khác không đặt nổi, hôm bữa em nói vậy."
"Cũng gần giống anh." Kim khuấy ly cà phê, đá va vào thành ly kêu lách cách. "Khách hàng tới với một đống thứ họ muốn nói nhưng không biết gọi tên là gì. Em ngồi nghe họ nói vòng vo cả tiếng, rồi rút ra được một chữ, đôi khi hai chữ, đúng cái họ đang cố diễn đạt mà chưa tìm ra từ."
"Vậy chắc em giỏi nghe người khác lắm."
"Nghe người khác thì được." Câu này ra khỏi miệng Kim nhanh hơn cô định, không kịp lọc qua bộ lọc thường lệ. Cô nhận ra ngay và cười trừ, định chữa lại bằng một câu đùa, nhưng Bảo đã ngẩng lên nhìn cô, không hỏi thêm, chỉ nhìn, kiểu nhìn của người vừa nghe được một câu nói thật hơn phần còn lại của cuộc trò chuyện và không định bỏ qua nó dễ dàng.
Kim xoay ly cà phê nửa vòng trên bàn, một động tác thừa, chỉ để tay có việc làm.
"Cái vòng bạc em đeo trong ảnh," Bảo nói, đổi chủ đề, hoặc có vẻ như đổi, "hôm nào mang qua, anh xem thử có hỏng chỗ nào không."
"Em nói rồi, nó không hỏng, chỉ là cái vòng bạc bình thường."
"Ừ thì cứ mang qua cho chắc." Anh cất cái đồng hồ bỏ túi lại vào hộp, đóng nắp, động tác dứt khoát như thể chủ đề đã xong. "Tiệm anh ở Lê Công Kiều, gần chợ đồ cổ, mở cửa từ tám giờ sáng. Không hứa là sẽ xong nhanh đâu, nhưng mà em cứ ghé, ngồi coi anh làm cũng được, không nhất thiết phải mang gì tới sửa."
Trưa hôm đó nắng gắt lên nhanh, người đi chợ Bến Thành đông dần, tiếng rao hàng và còi xe vọng vào tận trong hẻm. Kim nhìn Bảo cất cái hộp gỗ vào túi, cẩn thận như lúc lấy ra, và tự hỏi trong đầu, không nói thành lời, tại sao một câu mời rất bình thường như vậy lại khiến bàn tay cô đặt trên ly cà phê hơi lạnh đi, một cảm giác gần giống chờ đợi mà cô đã lâu không cho phép mình có.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →