Phòng họp nhỏ của Vọng Studio có một cái bảng trắng dùng chung cho mọi dự án, và tới chín giờ sáng nó đã kín chữ của Kim: mười một cái tên gạch chéo, ba cái khoanh tròn, một cái được viết to gấp đôi những cái còn lại rồi cũng bị gạch nốt.
"Quán trà kiểu mới, khách trẻ, không muốn nghe giống trà sữa vỉa hè nhưng cũng không được sang chảnh quá," cô Vân đọc lại brief lần thứ ba, ngồi vắt chân trên ghế, tay cầm ly cà phê đen không đường như mọi buổi sáng. "Em nghĩ tên nào?"
"Em có bốn cái, cái nào cũng thấy được nhưng chưa cái nào thấy đúng."
"Đọc thử coi."
Kim đọc bốn cái tên, cô Vân gật đầu ở cái đầu, nhíu mày ở cái thứ hai, im lặng ở cái thứ ba. Tới cái thứ tư thì bà đặt ly cà phê xuống bàn, nhìn Kim một lúc lâu hơn cần thiết cho một cuộc họp brief bình thường.
"Cái đó được đấy. Chốt cái đó đi."
"Em chưa chắc."
"Kim này." Cô Vân xoay ghế lại đối diện hẳn, không còn giọng công việc. "Em làm nghề này bốn năm rồi, lần nào cũng vậy, ra được bốn năm cái tên hay, chọn cái đúng gần như không sai bao giờ. Nhưng em ký hợp đồng thuê nhà năm nào cũng một năm một, không năm nào chịu ký hai năm dù chủ nhà giảm giá. Chị không tọc mạch đâu, chỉ là người làm nghề đặt tên mà không tin nổi cái tên nào của chính mình sẽ ở lại lâu, nghe hơi lạ."
Kim cười, kiểu cười có sẵn cho những câu hỏi cô không định trả lời thật. "Tại nhà rẻ hơn thuê theo tháng thôi chị."
"Ừ thì cứ cho là vậy đi." Cô Vân đứng dậy, không truy thêm, đó là một trong những lý do Kim thích làm việc dưới quyền bà. "Chốt tên số bốn nhé. Chị thấy nó có âm mở, dễ nhớ, với lại kiểm tra rồi, chưa ai đăng ký trùng."
Cả buổi sáng còn lại trôi qua với những việc lặt vặt: gọi xác nhận với khách hàng, chỉnh sửa slide thuyết trình, trả lời email một dự án khác đang chờ duyệt vòng hai. Giữa chừng, điện thoại Kim rung lên trên bàn, không phải chuông báo họp, một tin nhắn từ Bảo.
"Cuối tuần này em rảnh không, mình uống cà phê, chỗ nào gần chỗ em làm cũng được, anh chạy qua."
Cô nhìn màn hình, tính gõ "để em xem lịch đã", câu trả lời an toàn cô vẫn dùng để giữ khoảng cách với những lời mời tới sớm hơn dự tính. Ngón tay đặt lên bàn phím, rồi cô xoá chữ vừa gõ, viết lại:
"Rảnh. Thứ Bảy đi, gần Bến Thành có quán em hay ngồi."
Gửi xong mới nhận ra mình vừa làm một việc hơi lạ với chính thói quen của mình, nhưng không kịp nghĩ thêm vì cô Vân đã gọi vào cuộc họp tiếp theo.
Buổi trưa, giữa lúc ăn cơm văn phòng qua loa với đồng nghiệp, điện thoại Diệp gọi tới, giờ nghỉ ngắn ngủi giữa hai ca trực của cô bao giờ cũng đúng lúc như vậy, như thể cô canh giờ Kim rảnh còn chuẩn hơn chính Kim.
"Sao rồi, cái anh sửa đồng hồ đó?" Diệp hỏi thẳng, không vòng vo, giọng có tiếng ồn bệnh viện phía sau.
"Mới nhắn được một tối."
"Rồi sao, có gì hay không hay tao trực 24 tiếng xong về nghe mày kể chuyện chán chết?"
Kim kể lại đúng nguyên văn tin nhắn về cái đồng hồ chết máy, về câu "có khi hỏng chỗ nào đó mà chủ nó chưa để ý", cố tình kể bằng giọng nhẹ tênh như thể đó chỉ là một câu đùa tình cờ hay ho, không phải câu khiến cô nằm thao thức thêm nửa tiếng đêm qua.
Diệp im lặng một giây, khoảng lặng hiếm hoi ở một người luôn có sẵn câu trả lời.
"Ừ nghe cũng được đấy," cuối cùng cô nói, giọng cẩn trọng khác thường. "Mày cứ đi ăn cơm với người ta đi, đừng có xoá tin nhắn nửa chừng như mọi lần là được."
"Tao có xoá tin nhắn bao giờ đâu."
"Mày không xoá tin nhắn, mày xoá cả người." Diệp cười ngắn, có tiếng loa bệnh viện gọi tên ai đó vọng lại phía sau. "Thôi tao vào ca đây, kể tiếp sau."
Cuộc gọi cắt ngang, Kim ngồi lại với hộp cơm dở dang, câu nói của Diệp còn treo lại trong đầu lâu hơn cô muốn thừa nhận. Cô mở lại brief buổi sáng, nhìn cái tên số bốn cô Vân đã chọn, một cái tên cô nghĩ ra chỉ trong mười phút cuối cùng sau khi bỏ ba cái đầu, rồi tự hỏi, không phải lần đầu tiên trong đời làm nghề này, tại sao chọn một cái tên đúng cho người khác lúc nào cũng dễ hơn hẳn việc giữ được một cái tên nào đó cho chính mình quá hai năm.
Chiều hôm đó cô Vân gọi vào phòng để duyệt lại bản thuyết trình lần cuối, Kim gấp máy tính, đứng dậy đi theo, cái tên số bốn đã chốt xong xuôi trên bảng trắng, còn cái hẹn thứ Bảy vẫn nằm im trong đầu cô suốt phần còn lại của buổi chiều, mỗi lần rảnh tay lại tự động hiện lên, không mời mà tới, như một cái tên chưa gõ hết mà cô chưa muốn xoá.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →