🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mười giờ rưỡi tối, Kim vẫn ngồi trước bàn làm việc kê sát cửa sổ, brief đặt tên cho một chuỗi trà sữa mới mở dang dở trên màn hình, con trỏ nhấp nháy sau chữ "Trà" cô gõ rồi bỏ đó gần một tiếng. Cô mở Danh. không phải vì hy vọng gì, chỉ vì tay cần một việc khác để làm trong lúc đầu vẫn đang loay hoay với chữ.

Danh. khác những app hẹn hò khác ở một dòng nhỏ trong phần cài đặt: mỗi người chỉ được đổi tên hiển thị đúng ba lần trong đời, không xin thêm được, kể cả xoá tài khoản tạo lại. Chính sách chống giả danh, ra đời sau một vụ bê bối 2019. Ba lần là đủ cho người thật sự cần làm lại, họ viết vậy. Quá ba lần là dấu hiệu của kẻ giả danh.

Kim đã dùng hai.

Cô lướt xuống, dừng lại ở một hồ sơ không có ảnh chân dung. Ảnh đại diện là một cái đồng hồ đeo tay kiểu cũ, mặt kính hơi ố, kim giờ và kim phút gần chồng lên nhau như thể ai đó chụp đúng lúc sắp tới giờ nào đó quan trọng. Tên hiển thị: Bảo. Tiểu sử vỏn vẹn một dòng: "Sửa đồ cũ. Không sửa được người, chỉ sửa được đồ."

Cô bật cười thành tiếng, một mình trong căn hộ, kiểu cười ngắn không định để ai nghe thấy.

Tin nhắn đầu tiên cô gõ không phải câu chào quen thuộc cô vẫn dùng khi lướt app buồn buồn cuối tuần, thứ câu vừa đủ thông minh để có vẻ không cố gắng. Cô gõ thẳng: "Cái đồng hồ trong ảnh của anh, mấy giờ rồi ạ." Gửi xong mới thấy câu đó ngớ ngẩn, định xoá thì tin nhắn đã hiện dấu đã xem.

Ba phút sau, có trả lời.

"6:47. Nhưng nó chết máy từ tháng trước, chưa sửa xong. Ảnh chụp hồi nó còn chạy."

Không một câu bông đùa nào đi kèm, không icon, không dấu hỏi ngược lại kiểu "sao em hỏi giờ vậy". Kim đọc lại ba lần, tìm cái giọng tán tỉnh ẩn đâu đó trong câu chữ, không thấy. Cô quen với những tin nhắn mở đầu bằng "chào em" hoặc một câu đùa về việc app gợi ý đúng gu, quen tới mức có hẳn một bộ ba câu trả lời cô hay dùng luân phiên, tuỳ tâm trạng buổi tối hôm đó. Không câu nào trong ba câu đó hợp với tin nhắn về cái đồng hồ chết máy.

Cô gõ: "Vậy nãy giờ em hỏi giờ nhầm người rồi."

"Ừ. Nhưng nếu em thích đồng hồ cũ, anh có cả tủ. Cái nào cũng chết máy hết, đang chờ tới lượt anh sửa."

Có cái gì đó trong câu trả lời khiến Kim gõ ngón cái lên màn hình theo nhịp ba lần trước khi trả lời tiếp, thói quen tay cô mang từ mấy năm trước, hồi còn hay kiểm tra điện thoại lén dưới bàn ăn để không ai thấy tin nhắn hiện lên. Bây giờ không ai cấm cô xem điện thoại nữa, nhưng ngón tay vẫn gõ ba nhịp trước khi mở bất cứ thứ gì cô ngờ sẽ khiến mình phải nghĩ nhiều hơn dự tính.

Họ nhắn qua lại thêm nửa tiếng, không có gì đặc biệt nếu chép lại thành văn bản: chuyện phố xá, chuyện giờ giấc, một câu hỏi về việc Kim làm nghề gì (cô trả lời "đặt tên cho mấy thứ người khác không đặt nổi", ngắn gọn, đúng kiểu cô hay tự giới thiệu ở những cuộc gặp không quan trọng). Nhưng có một nhịp khác trong cuộc trò chuyện này, chậm hơn, không ai vội chứng minh mình thú vị. Kim nhận ra mình đang gõ chậm lại có chủ đích, đọc lại câu trước khi gửi, một việc cô hiếm khi làm với tin nhắn trên app hẹn hò.

Trước khi tắt máy đi ngủ, tin nhắn cuối cùng từ Bảo hiện lên:

"Đồng hồ trong ảnh của em, cái vòng bạc mỏng ấy, mai mang qua chỗ anh, anh sửa cho, không tính tiền lần đầu."

Kim nhìn lại ảnh đại diện của chính mình, cái vòng bạc mỏng đeo ở ngón út trong một tấm ảnh chụp tay cô đang cầm tách cà phê, chưa từng ai để ý tới nó trước đây, kể cả những người từng ở gần cô đủ lâu để lẽ ra phải để ý. Cô không đeo nó vì tin vào ý nghĩa gì, chỉ là một món quà cô tự mua cho mình một buổi chiều năm 2024, đúng cái tuần cô đổi tên hiển thị lần thứ hai, thứ duy nhất cô giữ lại từ buổi chiều hôm đó ngoài một cái tên mới trong ô hồ sơ.

"Nó không hỏng đâu anh, chỉ là cái vòng thôi."

"Chưa chắc. Có khi hỏng chỗ nào đó mà chủ nó chưa để ý."

Kim ngồi im nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, lâu hơn mức một câu đùa vu vơ đáng được nhìn. Rồi cô tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn cạnh brief trà sữa còn dang dở, chữ "Trà" vẫn đứng một mình giữa trang trắng, và đi ngủ mà không biết vì sao tim mình đập hơi nhanh hơn bình thường, không phải vì hồi hộp kiểu hẹn hò, mà vì một cảm giác gần giống bị nhìn thấy, thứ cảm giác cô đã quen tránh né suốt sáu năm nay bằng đúng ba cái tên khác nhau.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →