🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán quen của Kim và Diệp nằm trong một con hẻm ở Bình Thạnh, bàn nhựa thấp, món tủ là lẩu cá kèo nấu chua cay đúng vị Diệp thích, giá bình dân, chủ quán nhớ mặt cả hai từ hồi còn đi học chung một lớp tiếng Anh buổi tối gần đây. Tối đó Diệp vừa hết ca, còn mặc nguyên áo thun đồng phục bệnh viện dưới lớp áo khoác mỏng, tóc buộc vội, mùi cồn sát khuẩn còn vương nhẹ trên tay, ngồi vào bàn trước, gọi món quen thuộc mà không cần xem thực đơn.

"Chở anh này qua giới thiệu chính thức hả," Diệp hỏi Kim trước khi Bảo tới, mắt vẫn dán vào thực đơn dù đã thuộc lòng. "Coi bộ nghiêm túc dữ, lâu lắm rồi mày mới cho ai bước vào cái bàn này."

"Có gì đâu, ăn chung một bữa thôi mà."

"Ừ, một bữa thôi." Diệp cười khẩy, không tin, nhưng không truy thêm vì đúng lúc đó Bảo xuất hiện ở đầu hẻm.

Bảo tới sau, hơi ngại khi bước vào một chỗ đã có sẵn hai người phụ nữ quen nhau hơn mười năm đang chờ. Diệp nhìn anh từ đầu tới chân đúng một lượt, không giấu giếm, kiểu nhìn của người quen đánh giá nhanh trong phòng cấp cứu.

"Ngồi đi, đừng đứng đó. Ăn cay được không, quán này chỉ có mỗi món cay là ngon."

"Ăn được." Bảo ngồi xuống, đặt cái túi vải đeo chéo lên đùi thay vì lên ghế trống, thói quen cũ.

Diệp bắt đầu hỏi, nhanh, dồn dập kiểu hỏi bệnh nhân lúc cấp cứu, nhưng có một sự hài hước cố ý phía sau: làm nghề gì, tiệm mở bao lâu rồi, có định mở rộng không, mấy giờ đóng cửa, có hay bị khách quỵt tiền không. Bảo trả lời từng câu ngắn gọn, thật, không có vẻ gì bị áp lực, thỉnh thoảng hỏi lại một câu về công việc của Diệp, đúng lượt, không cố lấy lòng bằng cách khen ngợi quá đà.

"Vậy chứ sao lại đi mê con Kim này," Diệp hỏi thẳng, gắp một miếng cá bỏ vào chén Kim mà không nhìn cô, tay quen làm việc đó từ nhiều năm. "Nó khó tính lắm đấy, đặt tên cho người khác thì hay, tự đặt tên cho cảm xúc của mình thì dở."

"Diệp." Kim gằn giọng, nửa đùa nửa thật.

"Tao hỏi thật mà. Trả lời đi, tao tò mò."

Bảo cười ngắn, không có vẻ bối rối, xoay chiếc kẹp gắp linh kiện anh vẫn mang theo trong túi áo dù không cần dùng tới lúc này, một cử động tay vô thức.

"Không biết gọi là mê hay gì, chỉ thấy nói chuyện với Kim không cần đoán. Người ta hỏi một câu, Kim trả lời đúng câu đó, không vòng, dù có khi ngắn hơn mình mong." Anh dừng lại, nhìn Kim một thoáng. "Với lại Kim nghe được. Không phải kiểu nghe cho có, nghe thật, hỏi lại đúng chỗ mình chưa nói rõ."

Diệp im lặng một giây, rồi cười phá lên, gõ đũa vào bát. "Ừ, câu đó nghe được đấy. Cho qua."

Bữa ăn tiếp tục trôi qua thoải mái, Diệp kể chuyện ca trực có ông bệnh nhân say rượu đòi về giữa đêm, tự rút kim truyền dịch rồi đòi đấm cả bác sĩ trực, chuyện đồng nghiệp mới vào nghề còn lóng ngóng bàn giao ca thiếu thông tin làm cả kíp trực sau chạy đôn chạy đáo, chêm ngôn ngữ y khoa đời thường không giải thích, Bảo nghe chăm chú, thỉnh thoảng hỏi lại một từ không hiểu rồi gật gù ra vẻ đã hiểu dù chưa chắc. Kim ngồi giữa hai người, ăn, cười, thỉnh thoảng chen vào một câu, và có một lúc cô nhận ra mình không hề tính trước câu nào sắp nói, không kiểm tra lại trong đầu xem nói vậy có ổn không, một trạng thái hiếm khi xảy ra khi cô ngồi cùng lúc với nhiều hơn một người quan trọng với mình. Nồi lẩu sôi lục bục giữa bàn, hơi nóng bốc lên làm mờ một góc kính mắt Bảo, anh tháo ra lau rồi đeo lại, không ai để ý chi tiết nhỏ đó ngoài Kim.

Gần chín giờ, Bảo xin phép về trước, sáng mai còn phải mở tiệm sớm, có khách hẹn lấy đồ lúc tám giờ. Anh bắt tay chào Diệp đàng hoàng, không có vẻ gì vội vàng thoát khỏi một buổi thẩm vấn, dặn Kim nhắn tin khi về tới nhà, rồi đi bộ ra đầu hẻm gọi xe.

Diệp nhìn theo bóng anh khuất sau góc quán, xoay lại đối diện Kim, gương mặt lần này không còn vẻ đùa cợt lúc nãy.

"Tao nói thật cái này, không đùa đâu." Cô nhìn thẳng vào Kim, giọng chậm hơn bình thường, thứ giọng cô chỉ dùng khi thật sự nghiêm túc. "Từ hồi quen mày tới giờ, tao gặp không thiếu người mày dẫn qua đây, đứa nào mày cũng ngồi kể chuyện vui, cười đúng lúc, hỏi đúng câu người ta thích nghe. Nhưng đây là lần đầu tiên tao ngồi nhìn mày cả buổi mà không thấy mày diễn."

Kim không trả lời ngay, tay cầm đũa khựng lại giữa chừng.

"Mày hiểu tao nói gì không," Diệp nói tiếp, không đợi câu trả lời, "là cái Kim ngồi đây tối nay, với cái Kim tao quen mười mấy năm, nó là một người, không phải hai phiên bản khác nhau đang cố diễn cho hợp vai. Hiếm lắm đấy, Kim à."

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →