Sáng thứ Bảy, Kim ghé qua tiệm bánh mì gần nhà mua hai ổ, một pate đặc biệt cho mình, một chỉ chả lụa với dưa leo theo đúng yêu cầu Bảo từng nhắn hôm trước, không quên dặn cô bán hàng đừng cho ớt vì Bảo không ăn cay buổi sáng, một chi tiết nhỏ cô nhớ được sau vài lần ăn chung. Cô đi thẳng tới Lê Công Kiều lúc phố vừa mở cửa, nắng còn nhạt, hơi sương sớm chưa tan hết trên mặt đường, mấy chủ sạp đồ cổ đang lục tục kéo bạt, bày lại hàng hoá từ đêm qua cất vào trong.
Bà Tư đã ngồi sẵn ở sạp trà đá trước cửa tiệm bên cạnh, phích nước để giữa, mấy gói thuốc lá lẻ xếp trong cái rổ nhựa, đang chuyện trò với một người bán hàng khác về giá cà phê tăng. Thấy Kim đi tới, bà nheo mắt nhìn, chưa kịp hỏi thì Bảo đã bước ra khỏi tiệm, thấy Kim liền tươi hẳn nét mặt, một biểu cảm hiếm khi anh để lộ rõ vậy trước người ngoài.
"Bà Tư, đây là Kim, bạn gái con." Bảo nói, giọng bình thường như đang giới thiệu một món hàng mới nhập về, nhưng tay đón lấy túi bánh mì từ Kim với một sự tự nhiên của người đã quen coi đó là việc của mình.
Bà Tư đặt ly trà đá xuống, ngó Kim từ đầu tới chân, cười móm mém để lộ mấy cái răng còn sót lại.
"Ối, cuối cùng cũng chịu dẫn về giới thiệu à. Tao ngồi đây bán trà đá cho thằng này ba năm nay, thấy có mỗi con nhỏ giao hàng với bà khách già ghé sửa đồng hồ, tưởng nó ở vậy luôn chứ."
"Bà Tư nói quá." Bảo cười trừ, mở túi bánh mì chia đôi, đưa cho Kim một ổ.
"Quá gì mà quá, thiệt trăm phần trăm đó." Bà Tư rót thêm trà, đẩy một ly về phía Kim mời uống, không hỏi có muốn không, kiểu mời của người quen coi khách tới là phải có gì trong tay. "Con làm nghề gì vậy con, nhìn ăn mặc là biết dân văn phòng."
"Dạ con làm về đặt tên thương hiệu ạ, bên Quận Ba."
"Đặt tên thương hiệu là sao, đặt tên như đặt tên con nít hả?"
"Dạ gần giống vậy đó bà, chỉ khác là đặt cho công ty, cho sản phẩm, chứ không phải cho người."
"Ồ, cái nghề đặt tên." Bà Tư gật gù ra vẻ hiểu biết, dù rõ ràng chưa từng nghe qua nghề này bao giờ, rót thêm một vòng trà cho cả bàn dù chưa ai uống hết ly cũ. "Vậy chắc con đặt tên hay lắm, coi bộ ăn nói lưu loát. Hồi xưa cái tiệm bên kia đường," bà chỉ tay qua một sạp đồ cổ đối diện, "chủ cũ đặt tên tiệm là Vĩnh Phát, làm ăn phát đạt được vài năm rồi sang tay cho người khác, người sau đổi tên lại thành Kim Phát, ai dè xui, sập tiệm trong có một năm. Tao nói với ai cũng vậy, cái tên nó cũng có vía, đổi tùm lum là hư chuyện."
Kim cười, không nói gì thêm, cắn một miếng bánh mì, cảm nhận rõ độ giòn của vỏ bánh vừa mới ra lò, nghe bà Tư kể tiếp đủ thứ chuyện phố, chuyện ông chủ sạp đồ gốm mới cãi nhau với vợ vì bán hớ giá một cái bình, chuyện đứa cháu ngoại bà mới đậu đại học ở Cần Thơ, chuyện con hẻm đầu phố sắp giải toả mở rộng đường mà ai cũng bàn tán cả tháng nay chưa thấy động tĩnh gì. Bảo ngồi cạnh, thỉnh thoảng chen vào sửa lại một chi tiết bà Tư kể sai, hoặc nhắc khéo bà đừng kể lố thêm mắm thêm muối, khiến bà Tư gạt đi, bảo "mày không biết kể chuyện thì im đi, để tao kể," cả ba cùng cười. Không khí buổi sáng trôi qua nhẹ tênh, chẳng có gì nặng nề như những buổi tối trò chuyện sâu hơn giữa hai người.
Lúc Kim đứng dậy chuẩn bị vào tiệm ngồi với Bảo, bà Tư với tay giữ ống tay áo cô lại một chút, nhìn thẳng vào mắt, giọng vẫn cười cợt nhưng có một nhịp chậm hơn hẳn phần còn lại của câu chuyện.
"Con này, bà nói cái này bà không có ý gì đâu nghe, tự nhiên nghĩ tới thì nói vậy thôi." Bà nhấp một ngụm trà, mắt nhìn ra phố, giọng chậm hẳn lại so với lúc kể chuyện phố xá ban nãy. "Yêu ai thì yêu, đừng có đổi món liên tục, ăn không tiêu."
Kim khựng lại đúng một nhịp thở, tay siết nhẹ ổ bánh mì đang cầm, không hiểu rõ vì sao câu nói bâng quơ đó lại khiến mình phải cố giữ giọng thật bình thường khi trả lời, một câu vô thưởng vô phạt gì đó về việc mình ăn uống điều độ lắm, không có bỏ bữa đâu bà, trước khi bước hẳn vào trong tiệm, để lại bà Tư ngồi lại một mình với phích trà và mấy gói thuốc lá lẻ, tiếp tục câu chuyện dở dang với người bán hàng bên cạnh.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →