Chủ nhật, Bảo ghé căn hộ Kim lần đầu tiên, mang theo một cái túi vải nhỏ khác với cái túi anh vẫn đeo khi đi làm, bên trong không phải đồ cổ mà là mấy dụng cụ sửa chữa lặt vặt, tuốc nơ vít, kìm, một hộp ốc vít phân loại theo kích cỡ. Căn hộ studio ba mươi hai mét vuông của Kim nằm trên tầng ba một chung cư cũ đường Bà Huyện Thanh Quan, không thang máy, Bảo leo cầu thang bộ lên tới nơi thở hơi dốc, đứng ở cửa nhìn quanh một lượt trước khi bước vào, kiểu nhìn của người quan sát một món đồ lần đầu, xem chỗ nào ổn, chỗ nào cần để ý. Kim đón anh ở cửa, hơi ngại vì căn hộ chưa dọn kỹ, mấy tờ brief in ra còn chất một góc bàn, vài cái ly chưa rửa để trong bồn.
"Anh mang đồ nghề chi vậy," cô hỏi, vừa dọn bớt giấy tờ trên bàn ăn.
"Bữa trước em kể cái bản lề tủ bếp bị kẹt, mở đóng khó, anh nhớ nên mang qua coi thử."
Kim không nhớ mình từng kể chi tiết đó rõ ràng như vậy, chỉ nhắc thoáng qua trong một cuộc trò chuyện nào đó vài tuần trước, kiểu than vãn nhỏ không cố ý để ai chú ý. Việc Bảo nhớ và mang dụng cụ qua khiến cô đứng khựng lại một giây ở khung bếp, nhìn anh cúi xuống mở cánh tủ, kiểm tra bản lề bằng tay trước khi động tới tuốc nơ vít.
"Ốc bị lỏng thôi, với lại cái bản lề này rẻ tiền, mòn nhanh." Anh vừa nói vừa vặn lại từng con ốc, động tác gọn gàng như đang làm việc trong tiệm của chính mình. "Để anh siết lại, tạm được thêm vài tháng, chừng nào hư hẳn thì đổi cái bản lề tốt hơn."
Kim ngồi trên quầy bếp nhỏ, nhìn anh làm việc, cảm giác căn hộ hai mươi mấy mét vuông của mình đột nhiên có thêm một người trong đó không phải là khách, mà là ai đó biết chỗ nào cần sửa mà không cần hỏi thêm. Cô pha hai ly trà đá, đặt một ly cạnh chỗ anh đang làm, không nói gì, chỉ để đó.
Giữa lúc Bảo đang siết con ốc cuối cùng, điện thoại Kim rung, số công ty. Cô nhấc máy ngay, giọng chuyển hẳn sang chuyên nghiệp trong tích tắc, một sự chuyển đổi Bảo nhìn thấy rõ từ góc bếp.
"Dạ chị Vân... vâng em nghe. Brief mới hả chị, dòng mỹ phẩm hữu cơ đúng không ạ... Dạ được, để em xem lịch tuần sau, chị gửi email chi tiết em đọc trước. Deadline thứ Năm phải không ạ, em sắp xếp được." Cô vừa nói vừa với tay lấy cây bút trên bàn, ghi vội vài chữ lên mảnh giấy note, không cần mở laptop, không luống cuống, cúp máy trong đúng ba phút, ngắn gọn, đủ ý.
"Nghe chuyên nghiệp dữ," Bảo nói, đứng dậy, đóng mở thử cánh tủ vài lần để kiểm tra, tiếng bản lề giờ êm hẳn, không còn kêu kẹt kẹt như trước.
"Quen rồi. Việc công ty thì em xử lý nhanh được, không để trôi." Kim gấp mảnh giấy note lại, dán lên tủ lạnh cạnh mấy cái note khác, toàn chữ viết tắt chỉ cô hiểu, deadline, tên khách hàng, vài từ khoá gợi ý tên thương hiệu. "Có việc thì làm liền, không để dồn, dồn lại là rối hết."
Bảo nhìn hàng note trên tủ lạnh, không bình luận gì, chỉ mỉm cười, thu dọn đồ nghề lại vào túi, xếp gọn từng món đúng vị trí như lúc lấy ra, một thói quen tay chắc đã thành phản xạ. Cả hai ngồi xuống bàn ăn nhỏ, uống hết ly trà đá còn lại, nói chuyện vu vơ về cuối tuần, về một bộ phim Bảo định rủ Kim đi xem cuối tháng, về việc tiệm anh sắp nhận thêm một lô đồng hồ cũ từ một gia đình đang dọn nhà bán bớt đồ đạc của ông bà để lại, trong đó có một cái đồng hồ treo tường kiểu Pháp anh kể nghe hào hứng hẳn, hiếm khi thấy còn nguyên bộ máy gốc tới vậy.
"Bữa nào rảnh," Bảo nói, giọng cố tình nhẹ như một câu đùa, tay vẫn cầm ly trà đá xoay xoay, "khi nào anh được giữ chìa khoá riêng của em vậy."
Kim khựng lại nửa giây, nhìn ly trà đá của mình, những viên đá đang tan dần, không trả lời ngay. Câu hỏi nghe như đùa, giọng Bảo cũng cố tình giữ nhẹ, nhưng cả hai đều biết trong đó có một phần thật, một cột mốc thật đang được ướm thử xem có nên bước tới hay chưa.
"Từ từ đã," cô cười, đáp lấp lửng, không nói có cũng không nói không, "tủ bếp mới sửa xong thôi mà, chưa gì đã tính chuyện chìa khoá."
Bảo cười theo, không ép thêm, gật đầu như chấp nhận câu trả lời đó là đủ cho lúc này. Nhưng câu hỏi vẫn còn nằm đó giữa hai người, không biến mất chỉ vì được cười xoà cho qua, và cả hai đều hiểu rõ điều đó hơn là để lộ ra bằng lời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →