Bảo về lúc mười giờ, dặn khoá cửa cẩn thận rồi mới xuống hết cầu thang bộ. Kim định đi ngủ luôn, nhưng nhớ ra mình cần tìm lại một sợi dây sạc dự phòng cất đâu đó trong tủ quần áo, nên lục tìm, kéo ra hết mấy hộp giày cũ chất chồng phía dưới cùng, thứ cô ít khi động tới từ ngày chuyển vào căn hộ này năm 2024.
Dưới một hộp giày, kẹp giữa vài cuốn sách cũ, là một cuốn sổ tay bìa da đã sờn góc, không có gì đặc biệt nhìn từ ngoài, thứ người ta hay mua tặng nhau vào dịp lễ mà không nghĩ nhiều. Kim cầm lên, lật vài trang đầu trống trơn, rồi tới những trang có chữ, nét chữ của chính cô, nhỏ, đều, ghi chép lịch trình một ngày nào đó năm 2018: giờ đi làm, giờ hẹn ăn tối, giờ về, cạnh mỗi mục có một dấu tích nhỏ, như thể cô từng cần kiểm tra lại xem ngày hôm đó mình đã làm đúng những gì được sắp xếp hay chưa.
Cô ngồi xuống sàn, lưng tựa vào cạnh giường, cuốn sổ mở trên đùi.
Năm 2017, Kim hai mươi tuổi, gặp Hiếu qua một người bạn chung, anh hơn cô bốn tuổi, đã đi làm, có vẻ chín chắn, biết lo cho người khác theo cách khiến cô thấy được che chở lần đầu tiên kể từ khi xa nhà. Anh giỏi lên kế hoạch, mọi thứ anh sắp xếp đều có lý do nghe hợp lý: không nên học cao học ngay sau tốt nghiệp vì "phí thời gian, ra trường đi làm luôn thực tế hơn", không nên gặp nhóm bạn cũ hồi cấp ba vì "toàn đứa rủ nhau đi chơi khuya, ảnh hưởng học hành với công việc của em", nên mặc áo kín cổ hơn khi đi làm vì "anh không thích người khác nhìn em kiểu đó". Từng quyết định một, nghe riêng lẻ đều có vẻ hợp lý, chỉ khi gộp lại sau hai năm Kim mới nhận ra mình đã ngừng tự quyết bất cứ điều gì, từ việc học, việc gặp ai, tới việc mặc gì ra đường.
Cô không cãi, không phản đối rõ ràng lần nào, chỉ dần dần đồng ý, vì mỗi lần không đồng ý ngay thì sẽ có một buổi tối dài anh giải thích tại sao cô sai, tại sao anh chỉ đang lo cho cô, và cô luôn là người xuống nước trước, không phải vì bị ép bằng vũ lực, mà vì mệt hơn là vì sợ, mệt tới mức đồng ý trở thành con đường ngắn nhất để được yên.
Có một buổi tối giữa năm 2018 cô còn nhớ rõ, lúc cô báo tin đã nộp hồ sơ xin học bổng cao học ở một trường trong nước, phần vì thích, phần vì muốn tự mình thử một lần không hỏi ý ai. Hiếu ngồi nghe hết, không lớn tiếng, chỉ hỏi lại từng câu một cách bình tĩnh: học xong ra làm gì, học phí lấy đâu ra, học ban đêm thì ai đưa đón, rồi anh đi tới việc, giọng vẫn nhẹ như đang bàn chuyện cơm nước. "Em cứ học nếu em thực sự muốn, anh không cấm, chỉ là anh không hiểu tại sao lại chọn đúng lúc này, lúc mọi thứ giữa hai đứa đang ổn." Kim ngồi nghe, không tìm được câu nào để cãi lại nghe hợp lý bằng câu đó, và một tuần sau cô tự tay rút lại hồ sơ, không ai bắt cô làm việc đó, cô tự làm, rồi tự thấy nhẹ nhõm vì đã làm đúng ý anh, một cảm giác nhẹ nhõm cô mất nhiều năm sau mới nhận ra là bất thường.
Cuối năm 2019, sau một buổi tối anh quyết định thay cô luôn cả việc có nên nhận lời mời phỏng vấn ở một công ty khác hay không, Kim ngồi một mình trong phòng trọ cũ, mở cuốn sổ này ra, nhìn lại những dòng lịch trình đã ghi suốt hai năm, và nhận ra mình không nhớ nổi lần cuối tự quyết định một việc gì mà không cần cân nhắc xem Hiếu sẽ nói gì. Cô không gọi điện cãi nhau, không nhắn tin chia tay dài dòng. Cô xếp đồ vào một cái túi, dọn khỏi phòng trọ ngay tuần sau đó, đổi số điện thoại, và mở lại ứng dụng Danh. đổi tên hiển thị từ Kim sang Vy, một cái tên hoàn toàn không liên quan tới bất cứ điều gì trong hai năm vừa qua.
Kim ngồi trên sàn căn hộ hiện tại, gấp cuốn sổ lại, không đọc thêm trang nào nữa. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cứu thương hụ còi xa xa lướt qua rồi tắt hẳn, căn hộ trở lại yên tĩnh. Cô không viết thêm gì vào cuốn sổ, không xé bỏ trang nào, chỉ đặt nó trở lại đúng chỗ cũ dưới đáy tủ, dưới hộp giày, dưới mấy cuốn sách, y như trước khi cô tìm ra nó, xếp lại ngăn nắp như chưa từng có ai động vào.
Sợi dây sạc dự phòng cô định tìm vẫn còn nằm đâu đó chưa thấy, nhưng Kim không lục tiếp nữa. Cô đứng dậy, tắt đèn phòng ngủ, để cuốn sổ nằm lại trong bóng tối của cái tủ, nơi nó đã nằm suốt hai năm qua mà cô chưa từng thấy cần phải động tới, và có lẽ, cô nghĩ khi kéo chăn lên, sẽ còn nằm ở đó thêm rất lâu nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →