Sáng thứ Hai, nắng xiên qua cửa kính Vọng Studio sớm hơn thường lệ, chiếu thẳng vào cái bàn brief nơi cô Vân đã dán sẵn một xấp ảnh sản phẩm lên bảng: một dòng mỹ phẩm hữu cơ mới của một startup trẻ, đóng gói màu be, lọ thuỷ tinh, muốn cái tên nghe "sạch, gần gũi, không hoá chất, nhưng cũng không quê."
"Chị đọc brief này ba lần rồi vẫn thấy tức cười," Tuấn, đồng nghiệp bàn bên, chen vào, cầm ly cà phê đi ngang qua bàn Kim. "Khách hàng nào cũng muốn tên vừa sang vừa rẻ vừa không giống ai, y như đặt hàng một bộ đồ vừa đẹp vừa bền vừa free vậy."
"Vậy mới có việc cho mình làm," Kim đáp, không ngẩng lên khỏi màn hình, tay đã gõ sẵn một cột danh sách từ khoá: đất, mầm, sạch, mộc, nắng, lành.
"Chị thấy em làm nghề này hợp thật đó," Tuấn ngồi xuống ghế cạnh, vừa nhấp cà phê vừa xem qua vai Kim. "Nhìn cái đống từ lộn xộn vầy mà em moi ra được cái tên nghe xuôi tai, chịu."
"Quen tay thôi. Nhiều lúc ngồi cả tiếng chẳng ra gì, có lúc lại bật ra ngay trong đầu, không biết đường nào mà lần."
"Vậy chắc đầu óc em lúc nào cũng đầy chữ, chắc khó ngủ lắm."
"Cũng có lúc," Kim cười, không nói thêm, gõ tiếp vào danh sách.
Cả phòng brief sáng đó ồn hơn thường lệ, ai cũng góp một câu đùa vào danh sách tên đang thành hình trên bảng trắng, có đứa đề nghị đặt tên là "Mộc Mị" bị cả phòng chê nghe giống truyện ma, có đứa đùa đặt "Nắng Ơi" nghe như tên quán cà phê cóc. Kim cười theo, không khó chịu, ngồi giữa không khí ồn ào đó mà thấy dễ chịu lạ, một buổi sáng đầu tuần bình thường đến mức chính sự bình thường đó cũng đủ khiến cô thấy nhẹ người.
Cô làm việc cả buổi sáng không ngừng, không phải kiểu vùi đầu để trốn, mà kiểu tập trung thật, đúng nhịp nghề cô vẫn giỏi nhất: liệt kê hàng chục cái tên, gạch bỏ những cái trùng nhãn hiệu đã đăng ký sau khi tra cứu, test phát âm từng cái bằng cách đọc to một mình, xem cái nào bị vấp lưỡi, cái nào trôi chảy. Tới gần trưa, cô Vân ghé qua, đọc lướt danh sách, dừng lại ở một cái tên Kim viết riêng ra một góc, chưa dám khoanh tròn.
"Cái này là gì, 'Lành'?"
"Dạ, em nghĩ ra sáng nay. Ngắn, một âm, dễ nhớ, với lại nó vừa nói được về thành phần sản phẩm, vừa gợi cảm giác an toàn, không cần giải thích thêm."
Cô Vân đọc thử vài lần, gật gù, rồi đọc thêm lần nữa với giọng khác, thử xem tên có nghe ổn khi lên quảng cáo hay không. "Được đấy. Kiểm tra trùng chưa?"
"Kiểm rồi ạ, sạch."
"Chốt được không?"
"Em nghĩ được." Kim khoanh tròn chữ "Lành" trên bảng, cảm giác hài lòng lan ra trong ngực, một thứ cảm giác đơn giản, sạch sẽ, không kèm theo cái gì phải giấu, phải cân nhắc thêm, một cảm giác cô biết rõ mình sẽ giữ được nguyên vẹn ít nhất cho tới hết ngày hôm nay.
Giữa giờ nghỉ trưa, Diệp nhắn qua hỏi thăm vài câu ngắn, "còn sống không", Kim trả lời "sống khoẻ, vừa chốt được cái tên hay", Diệp gửi lại một dãy icon vỗ tay không bình luận gì thêm, đang bận giữa ca nên không gọi được. Buổi chiều trôi nhanh với những việc lặt vặt còn lại, chỉnh slide, gửi email báo khách, họp ngắn với team thiết kế để bàn bao bì đi kèm cái tên mới chốt, màu be nhạt với chữ "Lành" viết thường, không hoa mỹ. Tan làm lúc gần sáu giờ, Kim đi bộ ra bãi giữ xe, trời còn sáng, gió chiều thổi nhẹ qua con đường Trần Quốc Toản đông xe giờ cao điểm, tiếng còi xe máy vang lên liên hồi ở ngã tư gần đó, mùi khói xe lẫn mùi bắp nướng từ một xe đẩy góc đường.
Cô lấy điện thoại ra, gõ nhanh cho Bảo: "Em vừa chốt được cái tên hay cho một dòng mỹ phẩm, 'Lành', một chữ thôi mà nghĩ cả buổi sáng mới ra. Vui muốn xỉu."
Tin nhắn gửi đi chưa đầy một phút đã có trả lời, không phải một câu dài, chỉ một dòng ngắn kèm theo một biểu tượng ngọn lửa nhỏ.
"Giỏi. 🔥 Tối nay ăn gì, anh nấu."
Kim đứng giữa bãi giữ xe đông người, nhìn dòng chữ ngắn ngủn đó, không hiểu sao chỉ một icon nhỏ mà khiến cô cười một mình, kiểu cười không cần cố, đứng đó thêm vài giây trước khi dắt xe ra khỏi bãi. Cô gõ thêm một dòng nữa trước khi cất điện thoại vào túi: "Món gì cũng được, miễn đừng cho hành phi cháy," kèm theo một icon mặt cười, rồi rồ máy chạy ra khỏi con hẻm gửi xe, hoà vào dòng người đông đúc giờ tan tầm, lòng nhẹ hẳn so với lúc bước chân vào công ty sáng nay.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →