🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Gác của Bảo tối đó bày ra một đống dây điện, sạc cũ, mấy cái remote không còn dùng, đồ nghề tháo rời để lẫn trong hộp giày, kết quả của một buổi dọn dẹp anh trì hoãn từ lâu. "Định dọn hồi tháng trước rồi, cứ bận lu bu hoài," anh giải thích khi Kim hỏi sao đồ đạc chất đống dữ vậy, tay đã xắn tay áo lên tới khuỷu, kiểu chuẩn bị làm việc quen thuộc.

Kim tình nguyện qua phụ, ngồi bệt xuống sàn phân loại đống dây theo từng loại đầu cắm, cái nào còn dùng được để riêng, cái nào hỏng hẳn bỏ vào một cái túi rác lớn. Còn Bảo đứng gỡ mấy món linh kiện cũ ra khỏi ngăn kéo bàn làm việc, nơi anh vẫn hay để lẫn đồ sửa chữa với đồ dùng cá nhân, thỉnh thoảng giơ lên một món gì đó hỏi Kim có nhớ nó là cái gì không, cả hai cùng cười vì chẳng ai đoán ra nổi công dụng ban đầu của nó. Cái quạt trần cũ trên đầu quay chậm, kêu cọt kẹt đều đặn, ánh đèn bàn duy nhất trong phòng hắt bóng cả hai lên tường loang loáng theo từng cử động.

Gần một tiếng trôi qua như vậy, đống đồ trên sàn vơi dần, túi rác đầy lên, thỉnh thoảng có tiếng nhạc phát ra khe khẽ từ cái loa bluetooth cũ Bảo bật lên cho đỡ buồn tay. Kim thấy dễ chịu với kiểu làm việc chung này, không cần nói nhiều, chỉ cần có nhau trong cùng một khoảng không gian nhỏ, mỗi người một việc.

"Cầm giùm em cái điện thoại chút, tay em dính dầu mỡ hết rồi," Kim nói, chìa điện thoại về phía anh, đang bận gỡ một sợi dây bị rối chặt vào nhau dưới đáy hộp.

Bảo cầm lấy, đặt lên bàn cạnh chỗ đang làm, tiếp tục công việc của mình. Một lúc sau màn hình điện thoại tự sáng lên vì có thông báo, đúng lúc anh đưa tay qua lấy cái kìm để cạnh đó, mắt vô tình lướt qua màn hình đang mở sẵn ứng dụng Danh. từ trước, dừng ở mục "Lịch sử tên" Kim từng bấm vào xem lúc chiều mà quên đóng lại.

`` Lịch sử tên TÊN HIỂN THỊ HIỆN TẠI — Sương Đã đổi tên: 2/3 lần ``

Bảo không định nhìn, tay đã với lấy cái kìm rồi, nhưng mắt vẫn kịp bắt được dòng chữ đó trước khi màn hình tự tắt đi. Anh không cầm điện thoại lên xem thêm, không bấm vào gì cả, chỉ đứng yên một giây, cái kìm cầm hờ trong tay chưa dùng tới.

Kim vẫn cúi xuống với đống dây rối, không để ý gì, tới khi ngẩng lên định hỏi cái ổ cắm này nên bỏ hay giữ thì thấy Bảo đang nhìn mình, không phải kiểu nhìn bình thường lúc làm việc chung, mà một kiểu nhìn dừng lại lâu hơn, chăm chú hơn, như đang cố ráp một mảnh vừa thấy vào bức tranh anh đã có sẵn trong đầu về cô.

"Sao vậy," cô hỏi, tay vẫn giữ nguyên đống dây, giọng cố giữ bình thường.

Bảo không trả lời ngay. Anh đặt cái kìm xuống, cầm điện thoại lên, không xem thêm, chỉ đưa lại cho Kim, cẩn thận như đang trả lại một món đồ dễ vỡ.

Kim cầm lấy điện thoại, liếc nhanh xuống màn hình đã tắt, rồi hiểu ra ngay Bảo đã thấy gì. Không có tiếng động nào trong phòng ngoài tiếng quạt trần cũ quay đều trên đầu, nhưng cô cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc hai cánh tay, không phải cái lạnh của thời tiết, cái lạnh của việc một cánh cửa cô luôn giữ khép vừa hé ra mà không phải do chính tay cô mở.

"Em không có ý giấu gì đâu," cô nói trước, nhanh hơn cô định, giọng hơi cứng lại. "Chỉ là chưa tới lúc nói thôi."

Cô nghe rõ chính câu nói của mình vừa ra khỏi miệng, và nhận ra nó nghe không khác gì một lời bào chữa, dù cô không định biện minh cho điều gì cả, chỉ là phản xạ đầu tiên khi bị nhìn thấy một phần mình chưa chuẩn bị để cho ai xem.

"Anh không nghĩ em giấu." Bảo ngồi xuống cạnh cô trên sàn, giữ một khoảng cách vừa đủ, không xa không gần. Anh không tỏ ra giận, cũng không tỏ ra bị tổn thương, giọng vẫn đều như lúc đang giải thích một chi tiết đồ nghề. "Anh chỉ thấy có con số. Không thấy gì khác. Anh không đọc thêm, không tò mò thêm."

Kim gật đầu, không nói được gì, tay siết nhẹ vỏ điện thoại, chờ câu tiếp theo mà cô biết chắc sẽ tới, chỉ không biết nó sẽ tới bằng hình dạng nào. Cái loa bluetooth vẫn phát nhạc khe khẽ, một bài nào đó chậm rãi cô không nhận ra, càng khiến khoảng im lặng giữa hai câu nói của họ rõ ràng hơn, nặng hơn mức một khoảng im lặng bình thường nên có.

Bảo nhìn cô một lúc lâu, không phải để dò xét, chỉ như đang chọn từ cho đúng, rồi hỏi, giọng nhẹ, không có gì nặng nề, nhưng thật, thứ câu hỏi không thể trả lời qua loa cho xong.

"Sao lại là hai lần?"

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →