Quán hủ tiếu đầu phố Lê Công Kiều mở cửa từ năm rưỡi sáng, bàn nhôm thấp kê sát vỉa hè, khách quen phần lớn là mấy chủ sạp đồ cổ tranh thủ ăn trước khi dọn hàng, tô hủ tiếu khô ba lăm nghìn kèm một chén nước lèo riêng nóng hổi. Bảo tới đây gần như mỗi sáng trước khi mở tiệm lúc tám giờ, hôm nay rủ Kim ăn cùng thay vì để cô về sớm sau đêm dọn đồ hôm qua, cả hai ngồi đối diện nhau ở cái bàn góc, chưa ai nhắc gì tới chuyện tối qua.
Chủ quán, một bà cụ mặc áo bà ba nâu, đẩy xe hủ tiếu ngang qua rót thêm nước lèo cho khách bàn bên, tiếng vá sắt cạ vào thành nồi vang lên nhịp đều, mùi hành phi và nước lèo xương ninh bốc lên nồng ấm giữa cái se lạnh còn sót lại của buổi sớm. Kim ngồi co một chân lên ghế nhựa, tay ôm ly trà đá chưa động tới, mắt liếc qua Bảo đúng một lần rồi lại nhìn xuống tô của mình, cảm giác như đêm qua vẫn còn treo lơ lửng đâu đó giữa hai người, dù cả hai đều đang cố ăn sáng như một buổi sáng bình thường.
"Ngủ được không," Bảo hỏi, gắp một đũa hủ tiếu, không nhìn thẳng vào Kim, giọng bình thường như mọi sáng khác.
"Cũng tạm." Kim khuấy chén nước lèo, hơi nóng bốc lên làm mờ một góc kính đeo của cô. "Anh thì sao, có ngủ được không."
Bảo không trả lời câu đó ngay, đặt đũa xuống mép tô, nhìn cô một thoáng rồi mới nói, giọng nhẹ, cho cô một khoảng để lùi lại nếu muốn.
"Em không cần trả lời bây giờ nếu chưa sẵn sàng. Nhưng nếu em muốn nói, anh đang ngồi đây, không đi đâu cả."
Kim cảm thấy một khoảng trống ngắn trong ngực, kiểu cảm giác quen thuộc mỗi khi đứng trước một cánh cửa cô biết rõ mình có thể mở nhưng chưa từng thử tay nắm. Cô định nói một câu, mở miệng, rồi đổi ý giữa chừng, chọn một câu khác an toàn hơn.
"Chuyện đó dài lắm, để lúc khác kể kỹ hơn được không. Sáng nay em phải qua công ty sớm, có cuộc họp brief mới." Cô nói xong, tự thấy câu trả lời trơn tru đến mức lạ, như thể đã chuẩn bị sẵn từ trước dù thật ra vừa nghĩ ra ngay lúc đó.
Bảo gật đầu, không ép thêm, cầm đũa gắp tiếp. Kim, cảm thấy khoảng im lặng vừa rồi hơi nặng, đổi sang một chuyện khác ngay, giọng nhanh hơn bình thường một chút.
"Bà Tư hôm qua nói tiệm bên kia đường sắp đóng cửa thật hả anh, hay chỉ đồn thôi." Cô hất cằm về phía một sạp đồ cổ còn đóng cửa bên kia con phố, bạt che vẫn phủ kín từ đêm qua.
"Chắc thật đó, chủ già rồi, con cái không ai theo nghề, tính sang lại cho người khác." Bảo kể tiếp về cái sạp, về mấy món đồ gốm sứ ông chủ già hay khoe, về việc phố này mỗi năm lại vắng thêm vài tiệm cũ, thay vào đó là quán cà phê chụp hình cho khách du lịch. Kim lắng nghe, gật gù đúng chỗ, thỉnh thoảng hỏi lại một câu, và trong khoảng mười lăm phút tiếp theo câu chuyện trôi hoàn toàn sang chuyện phố xá, chuyện khách quen, chuyện một cái đồng hồ Pháp Bảo đang phục mất nhiều thời gian hơn dự tính.
Cô không nhận ra, hoặc không cho phép mình nhận ra, rằng mình vừa lái cả cuộc trò chuyện đi xa khỏi đúng chỗ nó vừa chạm tới, một động tác trơn đến mức chính cô cũng không thấy có gì bất thường, như thể đó chỉ là cách nói chuyện tự nhiên của một buổi sáng bình thường giữa hai người đang yêu nhau.
Tô hủ tiếu vơi dần, nước lèo trong chén còn lại một lớp mỡ hành mỏng nổi trên mặt. Mấy chủ sạp bên cạnh đã ăn xong, đứng dậy kéo bạt, dọn hàng ra vỉa hè, tiếng va chạm của khung kệ sắt và đồ sứ lanh canh vang lên đều đặn dọc phố. Bảo nhìn đồng hồ đeo tay, còn hai mươi phút nữa tới giờ mở cửa tiệm, kêu thêm một ly cà phê đen đá cho cả hai người uống trước khi chia tay mỗi người một hướng.
Trong lúc chờ cà phê, Bảo lấy trong túi áo ra chiếc kẹp gắp linh kiện anh vẫn mang theo, xoay nó giữa hai ngón tay một cách vô thức, mắt nhìn ra phố đang dần đông người. Kim để ý cử động đó, một thói quen tay cô đã quen mắt từ lâu, và tự hỏi trong đầu không biết lúc nào anh xoay chiếc kẹp nhiều hơn bình thường thì có nghĩa là anh đang nghĩ về điều gì đó nặng hơn những gì anh nói ra. Cô không hỏi. Ly cà phê được mang tới, cả hai im lặng một lúc, chỉ có tiếng đá va vào thành ly và tiếng phố xá dần ồn lên quanh họ.
"Bữa nay em rảnh tối không," anh hỏi, khuấy ly cà phê, đá va vào thành ly kêu lách cách.
"Chắc rảnh, để em xem lại lịch, brief xong sớm thì rảnh." Kim đáp, giọng nhẹ nhõm hẳn so với lúc đầu bữa ăn, như thể cả hai vừa cùng bước qua một đoạn đường gập ghềnh mà không ai phải dừng lại.
Bảo uống hết nửa ly cà phê, đặt xuống bàn, đứng dậy lấy tiền trong túi quần trả cho cả hai phần ăn trước khi Kim kịp mở ví, một thói quen anh vẫn giữ từ buổi hẹn đầu tiên. Anh đứng lại một giây ở mép bàn, nhìn Kim đang cất điện thoại vào túi xách, rồi nói, giọng vẫn nhẹ như suốt bữa ăn, nhưng có một sự chắc chắn khác hẳn phần còn lại của câu chuyện sáng nay.
"Anh không hỏi lại nữa hôm nay đâu. Nhưng anh không quên câu hỏi đó."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →