🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Brief mới cô Vân giao chiều thứ Ba khó hơn hẳn mọi lần: một startup trẻ đang phát triển ứng dụng hỗ trợ sức khoẻ tâm thần cho người trẻ, muốn một cái tên "không nghe như bệnh viện, không nghe như trò chơi, nhưng đủ nhẹ để người ta dám mở lên dùng lần đầu tiên." Founder gửi kèm một đoạn ghi chú dài giải thích lý do làm sản phẩm này, kể việc chính anh từng mất gần một năm mới chịu thừa nhận mình cần giúp đỡ, chỉ vì không tìm được cách gọi tên đúng cho cái cảm giác mình đang có.

Kim đọc đoạn ghi chú đó hai lần, rồi mở một file trắng, gõ tiêu đề công việc quen thuộc: mục tiêu đặt tên, đối tượng người dùng, cảm xúc cần gợi. Cô ngồi trước màn hình cả buổi chiều, thử hàng chục hướng, gạch bỏ phần lớn vì nghe quá y tế hoặc quá trẻ con, cho tới khi dừng lại ở một hướng cô thấy đúng: đặt tên không phải để che giấu vấn đề bằng vỏ bọc dễ chịu, mà để cho người dùng một từ đủ nhẹ nhàng để tự nói ra với chính mình trước, trước khi phải nói với ai khác.

Cô thử qua ba nhóm từ khác nhau trước khi tới được hướng đó: nhóm gợi sự yên tĩnh, nghe êm nhưng trống rỗng, không có gì để bám vào; nhóm mượn từ y khoa nhẹ đi, đọc lên vẫn nghe như một chẩn đoán; nhóm nghe như trò chơi, vui nhưng phủi sạch mức độ nghiêm túc của vấn đề, khiến người dùng có cảm giác không được coi trọng. Chỉ tới khi cô tự hỏi mình câu founder từng viết trong ghi chú, cái cảm giác cần tên gọi trước khi được thừa nhận, cô mới tìm ra ba phương án cuối cùng cô thật sự ưng ý, gạch chân, chuẩn bị đưa vào bản thuyết trình.

"Một cái tên đúng không chữa được gì cả," cô gõ vào phần thuyết trình ý tưởng, tay lướt nhanh trên bàn phím theo mạch suy nghĩ đang chảy trôi chảy hiếm khi có được, "nhưng nó cho người ta một chỗ để bắt đầu thừa nhận, thay vì cứ gọi cảm giác đó bằng những từ mơ hồ, chung chung, dễ lảng tránh. Người ta không cần một cái tên để hết buồn. Người ta cần một cái tên để dừng lại đủ lâu, nhìn thẳng vào cái mình đang tránh, rồi mới tính được bước tiếp theo."

Cô viết liền một mạch gần một trang, dẫn ra ba phương án tên cụ thể kèm lý giải, đọc lại một lượt, sửa vài chữ, rồi gửi bản nháp cho cô Vân trước giờ họp chiều. Đoạn văn đọc trôi, có lý, đúng kiểu thuyết trình khách hàng vẫn thích, không một chữ nào thừa.

Cô Vân đọc trên màn hình của mình, gật gù liên tục, thỉnh thoảng bật cười nhỏ vì một câu chơi chữ Kim cài khéo vào giữa đoạn. Đọc xong, chị ngẩng lên nhìn Kim qua vách kính ngăn bàn làm việc, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

"Đoạn này viết hay lắm, Kim à, hay hơn cả mấy bài trước." Chị dừng lại một giây, nheo mắt nhìn kỹ hơn. "Mà lạ ha, viết về chuyện thừa nhận với dừng lại nhìn thẳng vấn đề hay như vậy, sao mặt mày lúc gõ nãy giờ trông chẳng có gì vui hết vậy."

"Chắc do brief khó, tập trung quá thôi chị." Kim cười, cúi xuống màn hình, gõ thêm vài chữ chỉnh sửa không thật sự cần thiết, chỉ để có việc cho tay làm trong lúc câu hỏi của cô Vân trôi qua.

Cô Vân không hỏi thêm, chuyển sang góp ý một chi tiết nhỏ về cách trình bày slide, rồi đứng dậy đi qua bàn khác. Kim ngồi lại, đọc lại đoạn văn mình vừa viết thêm một lần nữa, từng câu vẫn đúng như lúc gõ ra, không có gì sai, chỉ là đọc lại lần thứ hai cô thấy nó lạ, như đang đọc lời khuyên của ai đó dành cho một người không phải mình, dù rõ ràng chính tay cô đã gõ ra từng chữ.

Buổi chiều trôi qua với vài việc lặt vặt còn lại, chỉnh logo nháp cho một dự án khác, trả lời email một khách hàng cũ hỏi lại giá dịch vụ. Tới gần sáu giờ, văn phòng bắt đầu vắng dần, Tuấn tắt máy ra về trước, chào Kim một câu qua vai, tiếng cửa kính đóng lại phía sau anh vọng nhẹ trong không gian đang thưa người.

Kim vẫn ngồi ở bàn, brief app sức khoẻ tâm thần đã gửi xong từ lúc ba giờ, không còn việc gì gấp cần làm thêm hôm nay. Cô mở lại file, đọc đoạn thuyết trình một lần cuối, mắt dừng lại đúng câu "người ta cần một cái tên để dừng lại đủ lâu, nhìn thẳng vào cái mình đang tránh" khá lâu, không rõ vì sao câu đó lại giữ mắt cô lâu hơn những câu còn lại trong cả trang.

Đèn văn phòng tắt bớt một dãy do hẹn giờ tự động, chỉ còn khu bàn Kim và vài bàn rải rác quanh đó còn sáng. Cô đóng file lại, tắt màn hình, ngồi thêm một lúc trong ánh đèn còn sót, tay đặt trên bàn phím nhưng không gõ gì thêm, rồi mới đứng dậy thu dọn túi xách ra về, không nghĩ ra được lý do rõ ràng cho việc mình vừa ngồi im như vậy lâu hơn mức cần thiết.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →