Kim chủ động nhắn rủ Bảo đi xem phim, một việc cô hiếm khi làm trước, thường để anh đề nghị rồi mới đồng ý theo. Rạp nhỏ nằm trong một trung tâm thương mại cũ gần chợ Bến Thành, ghế hơi cũ, màn hình không lớn bằng mấy rạp mới mở, nhưng giá vé rẻ hơn một nửa và ít người, đúng kiểu chỗ cả hai đều thích hơn những nơi ồn ào. Suất chín giờ tối thứ Năm, phim hài nhẹ không ai trong hai người thật sự quan tâm cốt truyện, chọn chủ yếu vì giờ chiếu hợp lịch làm việc của cả hai.
"Bắp mặn hay ngọt," Bảo hỏi, đứng trước quầy, tay đã móc ví.
"Nửa nửa được không, hay lại cãi nhau vụ đó nữa." Kim cười, nhắc lại một lần trước đó cả hai từng tranh luận nửa đùa nửa thật về việc bắp rang nên mặn hay ngọt, không ai chịu ai.
"Được, bữa nay chiều em." Bảo gọi phần bắp nửa mặn nửa ngọt, kèm hai ly nước ngọt cỡ vừa, tính tiền xong đưa cho Kim giữ phần bắp trong lúc anh cầm hai ly nước, cả hai đi vào rạp đúng lúc đèn bắt đầu tắt dần.
Rạp này chỉ có ba phòng chiếu nhỏ, thảm trải lối đi đã sờn màu ở vài chỗ, ghế bọc da giả cũ kỹ nhưng vẫn êm, không như mấy rạp lớn mới mở ở trung tâm thành phố lúc nào cũng đông nghịt học sinh sinh viên. Nhân viên soát vé là một cậu trai trẻ mặc đồng phục hơi rộng, xé vé xong còn dặn thêm suất chiếu này sắp đổi phim mới, khuyên hai người tranh thủ xem trước khi hết suất cuối tuần này. Bảo cảm ơn, kéo tay Kim đi nhanh vào phòng chiếu đã tối gần hết, tìm đúng hai ghế giữa hàng theo số ghi trên vé, ngồi xuống đúng lúc đoạn quảng cáo cuối cùng chạy hết trên màn hình.
Suốt phim, Kim thấy mình cười thật, không phải kiểu cười xã giao cô vẫn quen dùng ở những buổi hẹn trước đây, mà cười vì một câu thoại thật sự buồn cười, cười tới mức phải bụm miệng để không ồn quá trong rạp vắng. Bảo cũng cười, thỉnh thoảng quay sang nhìn cô đúng lúc cô cười lớn nhất, rồi lại quay lại màn hình, tay vô thức với lấy một nắm bắp từ hộp đặt giữa hai ghế. Có một đoạn phim buồn ngắn xen giữa, nhân vật chính mất một người bạn thân, cả rạp im lặng vài giây, Kim cảm thấy Bảo khẽ nghiêng người về phía cô một chút, không nói gì, chỉ là một cử động rất nhỏ, đủ để cô biết anh đang ở đó.
Ra khỏi rạp lúc hơn mười một giờ, phố xá quanh trung tâm thương mại đã vắng bớt, mấy quán ăn đêm còn sáng đèn lác đác, tiếng nhạc vọng ra từ một quán cà phê góc đường đang chuẩn bị đóng cửa. Không khí ban đêm mát hơn ban ngày nhiều, một cơn gió nhẹ thổi qua làm tà áo Kim bay phất phơ, cô kéo áo khoác mỏng khép lại, bước chậm bên cạnh Bảo giữa dòng người thưa dần.
"Phim vui hơn em tưởng," Kim nói, tay còn cầm cái ly nước đã cạn gần hết đá.
"Ừ, cái đoạn diễn viên phụ nói nhầm tên khách hàng ba lần liền, anh cười muốn sặc." Bảo lắc đầu, vẫn còn cười khi nhắc lại chi tiết đó. "Mà em cười to dữ, mấy người ngồi hàng sau chắc khó chịu."
"Kệ họ, phim vui thì cười thôi." Kim đáp, giọng nhẹ tênh, không còn chút gì của sự căng thẳng vẫn âm ỉ suốt mấy ngày trước.
Ngang qua một xe đẩy bán bắp nướng còn mở gần cửa trung tâm thương mại, mùi khói than lẫn mùi bơ tỏi thơm nồng bay ra tận vỉa hè, Bảo dừng lại hỏi Kim có muốn ăn thêm không, cô lắc đầu bảo no rồi, chỉ đứng đợi trong lúc anh mua một trái mang theo ăn dọc đường, xé vỏ ngay tại chỗ, chia cho cô một miếng dù cô vừa từ chối. Cả hai vừa đi vừa cắn bắp nướng, không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng bật cười khi nhắc lại một câu thoại buồn cười trong phim.
Cả hai đi bộ dọc theo con đường dẫn ra bãi giữ xe, không nói gì thêm một lúc, chỉ nghe tiếng bước chân mình và tiếng thành phố về đêm rì rào phía xa. Ngang qua một khúc đường vắng người, Bảo đưa tay ra nắm lấy tay Kim, không hỏi trước, không có gì kịch tính trong cử chỉ đó, chỉ như một việc rất tự nhiên anh vẫn làm mỗi khi hai người đi cạnh nhau lâu đủ.
Kim để yên bàn tay mình trong tay anh, không rụt lại, không siết chặt hơn bình thường, chỉ để đó, bước tiếp theo nhịp chân quen thuộc. Cô không nghĩ tới câu hỏi còn treo lại từ mấy ngày trước, không nghĩ tới con số hai trên ba, không nghĩ tới bất cứ điều gì ngoài cảm giác bàn tay ấm áp đang giữ lấy tay mình giữa một con đường vắng lúc gần nửa đêm, và trong đầu cô, chỉ có đúng một ý nghĩ trôi qua nhẹ nhàng, không phức tạp gì thêm: cứ như vậy này cũng được.
Tới bãi giữ xe, Bảo buông tay ra để lấy xe, đưa mũ bảo hiểm cho Kim, cả hai còn nán lại thêm vài phút bàn xem tối mai ăn gì trước khi mỗi người một hướng, không ai nhắc lại chuyện tối hôm trước rạp phim, tối trước nữa, hay bất cứ điều gì nặng nề. Đèn đường vàng hắt xuống mặt đường ướt sương, Kim ngồi sau xe Bảo, ôm nhẹ lưng anh, cả con đường về nhà tối đó trôi qua êm, không một câu nói nào thừa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →