Showroom nội thất mới của một chuỗi cửa hàng lớn khai trương trên đường Nguyễn Văn Trỗi, sự kiện ra mắt tối thứ Sáu có cả trăm khách mời, ánh đèn vàng ấm chiếu lên từng bộ bàn ghế gỗ trưng bày, một ban nhạc nhỏ chơi jazz nhẹ ở góc phòng. Vọng Studio nhận hợp đồng đặt tên cho dòng sản phẩm chủ lực của đợt ra mắt này ba tháng trước, Kim là người trực tiếp làm việc với khách hàng suốt dự án, nên tối nay cô có mặt cùng cô Vân, đứng cạnh khu trưng bày chính, sẵn sàng trả lời nếu có phóng viên hỏi về câu chuyện phía sau cái tên.
Buổi tối trôi qua suôn sẻ, khách tham quan khen ngợi thiết kế, vài phóng viên xin phỏng vấn ngắn về ý tưởng đặt tên, Kim trả lời trôi chảy, đúng kiểu câu chữ cô vẫn quen dùng khi đại diện công ty. Gần chín giờ, đám đông bắt đầu thưa bớt, cô đi ngang khu vực trưng bày phòng khách mẫu, định tìm chỗ ngồi nghỉ chân một chút trước khi về, thì nghe một giọng nói quen thuộc cất lên ngay phía sau.
"Kim?"
Cô quay lại, mất đúng một giây để nhận ra người đứng đó, complet xám, tóc cắt gọn hơn trước, khuôn mặt vẫn giữ nét quen dù đã tám năm không gặp. Lê Trung Hiếu đứng cách cô chưa đầy hai mét, tay cầm ly rượu vang, đeo bảng tên nhân viên phía đối tác nội thất, nét mặt anh cũng thoáng bất ngờ không kém gì cô.
"Anh Hiếu." Kim nghe rõ giọng mình phát ra bình tĩnh hơn cô tưởng, một sự bình tĩnh cô không chắc là thật hay chỉ là phản xạ nghề nghiệp lâu năm. Bàn tay đang cầm ly nước cam trên khay tự nhiên lạnh đi, dù ly nước không hề đá, một cảm giác cô nhận ra rõ ràng nhưng không có cách nào giải thích cho ai nếu bị hỏi tới.
"Lâu quá rồi ha." Hiếu cười, giọng thoải mái, không có gì gượng gạo. "Anh mới chuyển qua làm quản lý kinh doanh khu vực bên này được hai năm, không ngờ gặp em ở đây, mà lại đúng dịp em làm cho bên mình luôn."
"Dạ, Vọng Studio nhận đặt tên cho dòng sản phẩm đợt này." Kim đáp, giữ khoảng cách đúng mực, tay khẽ siết lấy quai túi xách.
Hai người đứng nói chuyện vài phút, câu chuyện xoay quanh những thứ vô hại: công việc hiện tại của mỗi người, chuyện thành phố đông đúc hơn trước, chuyện giá thuê mặt bằng ở khu trung tâm tăng. Hiếu kể ngắn anh đã có gia đình, một con nhỏ hai tuổi, giọng anh khi nhắc tới con có một sự ấm áp thật, không phải để khoe, chỉ như một người cha bình thường nhắc tới con mình. Anh không hỏi gì về chuyện riêng của Kim, không nhắc lại bất cứ điều gì từ hai năm cũ, câu chuyện giữ đúng mực một cuộc gặp lại giữa hai người quen cũ tại một sự kiện công việc.
"Hồi đó anh cũng có lỗi nhiều," Hiếu nói bất ngờ, giọng chậm lại một chút, không nhìn thẳng vào Kim mà nhìn xuống ly rượu đang cầm. "Lúc đó anh còn trẻ, cứ nghĩ lo cho ai là phải quyết hết mọi thứ thay người ta mới yên tâm được. Giờ có con rồi mới thấy, để người ta tự chọn, dù có sai, vẫn tốt hơn."
Kim không trả lời ngay, một phần vì bất ngờ, một phần vì không chắc nên đáp lại thế nào cho vừa đúng mực vừa thật lòng. Cô chỉ gật đầu nhẹ, không phản bác cũng không đồng tình lớn tiếng, để câu nói đó trôi qua như một điều Hiếu cần nói ra hơn là cần cô phản hồi.
Cô Vân từ xa vẫy tay gọi Kim qua giới thiệu với một vị khách quan trọng, Kim xin phép cáo lui, Hiếu gật đầu, không giữ lại, chỉ đứng nhìn cô quay người bước đi vài bước rồi mới nói thêm một câu, đủ lớn để cô nghe được nhưng không lớn tới mức người khác chú ý.
"Dạo này trông em ổn hơn hồi đó nhiều."
Kim khựng lại nửa bước, không quay hẳn người lại, chỉ nghiêng đầu đủ để thấy anh đang mỉm cười, không có ý gì khác ngoài một lời nhận xét thật lòng. Cô gật đầu một cái, không nói gì thêm, tiếp tục bước về phía cô Vân đang đợi, tay siết chặt quai túi xách hơn mức cần thiết.
Suốt phần còn lại của buổi tối, cô vẫn cười, vẫn trả lời phỏng vấn trôi chảy, vẫn đứng đúng vị trí cần đứng cạnh cô Vân khi có khách quan trọng ghé qua. Cô Vân, khi chào khách xong quay lại, nhận xét khẽ rằng Kim tối nay trả lời phỏng vấn hay hơn thường lệ, câu chữ sắc hơn, Kim chỉ cười đáp lại một câu cảm ơn, không giải thích thêm lý do.
Mười giờ, sự kiện kết thúc, Kim từ chối lời rủ của cô Vân đi ăn khuya cùng vài đồng nghiệp, viện cớ mệt, bắt một chuyến xe công nghệ về thẳng nhà. Ngồi trên xe, cửa kính hạ xuống một nửa cho gió lùa vào, cô nhìn đèn đường lướt qua liên tục mà không thật sự nhìn thấy gì, câu nói của Hiếu cứ lặp lại trong đầu cô suốt quãng đường về, không rõ nó khiến cô nhẹ người vì được công nhận đã khác đi, hay khiến cô buồn vì phải mất tám năm và một cuộc chạy trốn mới đổi được một câu nhận xét như vậy từ chính người từng khiến cô cần phải chạy trốn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →