Gần một giờ sáng, Kim vẫn chưa ngủ được, trở mình vài lần trên giường rồi bỏ cuộc, đứng dậy ra bếp nhỏ đun nước pha một ấm trà hoa cúc, thứ trà cô hay dùng những đêm đầu óc không chịu tắt. Căn hộ tối om trừ ánh đèn bếp nhỏ, cô ngồi xuống ghế cạnh quầy bar mini, hai tay ôm lấy tách trà nóng, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn đường hắt vào một vệt vàng nhạt trên sàn gạch.
Câu nói của Hiếu tối qua vẫn còn quanh quẩn trong đầu cô, không phải theo cách đau đớn rõ ràng, mà theo cách một hạt sạn nhỏ mắc kẹt đâu đó, không đủ lớn để gây đau thật sự nhưng đủ để cô cứ cựa quậy mãi không yên. Cô nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan xuống cổ họng, cố gắng tập trung nghĩ về việc khác, brief ngày mai, hoá đơn tiền điện chưa đóng, bất cứ điều gì đủ tầm thường để kéo tâm trí ra khỏi đúng chỗ nó đang mắc.
Cô đã thử vài cách quen thuộc để dỗ mình ngủ lại: đọc vài trang một cuốn sách đặt sẵn trên bàn đầu giường, mở một danh sách nhạc không lời cô hay nghe lúc làm việc, thậm chí ngồi liệt kê trong đầu mọi việc cần làm tuần tới theo thứ tự ưu tiên, một thói quen kiểm soát cảm xúc bằng cách sắp xếp chữ nghĩa cô vẫn dùng từ nhiều năm nay. Không cách nào hiệu quả đêm nay. Đầu óc cứ quay lại đúng khoảnh khắc Hiếu đứng nói câu cuối cùng ở showroom, giọng anh nhẹ nhàng tới mức cô không tìm được lý do chính đáng nào để thấy khó chịu, và chính việc không tìm được lý do đó mới là điều khiến cô mất ngủ.
Điện thoại trên bàn rung nhẹ, tên Bảo hiện trên màn hình. Cô hơi bất ngờ vì giờ này anh thường đã ngủ, bắt máy ngay.
"Chưa ngủ à," cô hỏi trước, giọng cố giữ bình thường.
"Ừ, dậy lấy nước uống, thấy đèn phòng em qua camera an ninh của tiệm bên đối diện sáng nên gọi thử thôi, chắc em cũng chưa ngủ." Bảo nói, giọng vẫn còn hơi khàn của người vừa thức dậy giữa đêm. "Sao vậy, có chuyện gì không."
"Không, chỉ là dạo này hay mất ngủ vặt thôi." Kim đáp, tay siết nhẹ tách trà, cố giữ giọng đều như mọi lần.
Có một khoảng im lặng ngắn ở đầu dây bên kia, không phải kiểu im lặng khó chịu, mà kiểu Bảo vẫn hay dùng khi đang chọn lời. Anh không hỏi dồn thêm, không truy vấn xem có phải vì chuyện gì cụ thể, chỉ nói, giọng chậm và đều.
"Giọng em khác mọi khi đó. Không phải kiểu mệt bình thường."
Kim không trả lời ngay, ngón tay cô lướt trên mép tách trà, một cử động vô thức. Cô định kể, thật sự có định, miệng đã hé mở để bắt đầu câu "hôm qua ở sự kiện em gặp lại..." nhưng rồi lại khép lại, đổi hướng câu nói giữa chừng, chọn một câu an toàn hơn.
"Chắc do công việc dạo này hơi nhiều thôi anh, không có gì lớn đâu."
"Ừ." Bảo không tranh cãi, không gặng thêm, giọng vẫn giữ nguyên sự chậm rãi từ đầu cuộc gọi. "Nếu em không muốn nói bây giờ cũng được. Anh cứ ở đây trên máy một lúc, em không cần nói gì cũng được, anh không cúp máy trước đâu."
Kim ngồi im, nghe tiếng thở đều đều của Bảo bên kia đầu dây, không ai nói gì thêm trong gần một phút, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường trong căn gác của anh điểm nhẹ một tiếng chuông xa xa vọng qua điện thoại, một âm thanh cô đã quen từ những lần ngồi ở tiệm anh. Cô nhắm mắt lại, hình dung ra căn gác nhỏ phía sau tiệm Bảo Hiên, ánh đèn bàn duy nhất, mấy cái đồng hồ treo tường chỉ giờ lệch nhau vài phút mỗi cái, và Bảo đang nằm đó, điện thoại áp bên tai, không đòi hỏi gì ở cô ngoài việc được ở lại nghe cô thở. Cảm giác đó lạ, không giống bất cứ cuộc gọi nào cô từng có trước đây, không ai từng chỉ ở lại trên đường dây mà không đòi cô phải nói gì, không coi im lặng là một sự từ chối cần được lấp đầy bằng câu hỏi.
"Anh không cần thức chờ em đâu," cuối cùng cô nói, giọng đã dịu hơn lúc đầu cuộc gọi. "Mai anh còn phải dậy sớm mở tiệm."
"Ừ thì mai dậy trễ chút cũng được, tiệm anh mở trễ nửa tiếng chẳng ai chết." Bảo cười khẽ, một tiếng cười nhỏ đủ làm không khí bớt nặng đi. "Em ngủ được chưa hay còn thức."
"Chắc lát nữa em ngủ được rồi." Kim nhìn tách trà đã vơi gần hết, cảm thấy cơn buồn ngủ thật sự bắt đầu kéo tới, không phải vì trà, mà vì cái cảm giác được ở lại trên đường dây với ai đó không đòi hỏi gì đã làm dịu bớt phần lo lắng trong ngực cô.
"Không có gì đâu, em chỉ mất ngủ thôi." Cô nói thêm, một câu lặp lại gần như y hệt câu đầu cuộc gọi, như để tự đóng lại cánh cửa vừa hé mở một chút lúc nãy, trước khi hai người chúc nhau ngủ ngon và cúp máy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →