Bốn giờ chiều thứ Tư, cô Vân gửi qua một brief gấp, khách hàng muốn có ba phương án tên cho một chuỗi cửa hàng tiện lợi mới trước sáng mai, kèm yêu cầu tránh mọi từ đã có thương hiệu khác dùng trong ngành bán lẻ, một điều kiện khiến danh sách từ có thể dùng hẹp lại đáng kể. Deadline dồn đúng vào ngày Kim đã hẹn ăn tối với Bảo ở một quán mới anh nghe khách kể được, món cá kho tộ theo kiểu miền Tây anh tính rủ cô thử từ cả tuần trước. Cô đọc brief, tính nhẩm khối lượng việc, thấy nếu tập trung làm liền tay vẫn có thể xong trước bảy giờ, đủ để kịp buổi hẹn nếu không nấn ná.
Nhưng tới năm giờ rưỡi, khi bản nháp đầu tiên gần hoàn thành, cô mở điện thoại gõ tin nhắn cho Bảo, tay lướt nhanh trên bàn phím như đã quyết định từ lâu chứ không phải vừa nghĩ ra.
"Anh ơi, tối nay em có brief gấp, chắc phải làm trễ, mình dời qua bữa khác được không anh."
Gửi xong, cô đặt điện thoại xuống bàn, quay lại màn hình tiếp tục làm việc, một cảm giác nhẹ nhõm lan ra rất nhanh trong ngực, nhẹ tới mức cô hơi giật mình vì tốc độ của nó. Cảm giác đó không giống sự tiếc nuối của một người thật sự phải huỷ một buổi hẹn mình mong chờ, mà giống hơn cảm giác vừa đặt xuống được một túi đồ nặng mang theo cả buổi mà không hề nhận ra sức nặng của nó cho tới lúc buông tay.
Điện thoại rung lại sau chưa đầy một phút.
"Ok."
Chỉ một chữ, không dấu chấm than, không icon, không câu hỏi lại xem có cần giúp gì không như những lần khác Bảo vẫn hay nhắn. Kim nhìn dòng chữ đó vài giây, cảm thấy một thoáng gì đó khó gọi tên lướt qua, không hẳn là buồn, không hẳn là nhẹ nhõm nữa, mà là một khoảng trống ngắn giữa hai cảm giác đó, rồi cô cất điện thoại vào ngăn kéo, quay lại làm việc.
Bản brief thật sự cần làm, không phải cái cớ hoàn toàn bịa ra, nhưng tới bảy giờ, khi ba phương án tên đã hoàn thành đủ để gửi cho cô Vân duyệt sáng mai, Kim vẫn ngồi lại, mở thêm một file khác không thật sự gấp, chỉnh sửa vài chi tiết nhỏ trong một bản thuyết trình cũ, việc lẽ ra có thể để tới thứ Hai tuần sau cũng không sao. Cô tự nhủ mình đang tranh thủ lúc tập trung để dọn bớt việc tồn đọng, một lý do nghe hoàn toàn hợp lý, đúng kiểu người làm việc chăm chỉ vẫn hay tự nói với bản thân.
Tuấn ghé qua bàn Kim trước khi ra về lúc sáu giờ rưỡi, hỏi có cần ở lại phụ gì không, cô lắc đầu bảo tự làm được, cảm ơn. Anh chào tạm biệt, kéo theo tiếng bánh xe túi laptop lăn trên sàn gạch, văn phòng vắng dần từng khu, đèn tắt bớt theo hệ thống hẹn giờ mỗi nửa tiếng một dãy, chỉ còn khu bàn Kim vẫn sáng đèn riêng.
Tám giờ rưỡi, văn phòng chỉ còn Kim và bác bảo vệ đang đi tuần một vòng cuối trước khi tắt bớt đèn khu vực không dùng tới. Cô mới thật sự nghỉ tay, duỗi lưng, nhìn đồng hồ trên màn hình máy tính, nhận ra mình vừa ở lại công ty trễ hơn cần thiết gần hai tiếng cho một lượng việc lẽ ra chỉ mất một tiếng rưỡi.
Cô mở lại đoạn tin nhắn với Bảo, đọc lại chữ "Ok" một lần nữa, rồi đọc lại tin nhắn của chính mình phía trên, cố tìm xem có điều gì trong câu chữ của mình khiến anh trả lời ngắn gọn đến vậy. Không tìm ra gì rõ ràng, cô gõ thêm một dòng, "Em xin lỗi vì đột xuất quá," gửi đi, rồi ngồi chờ, mắt không rời màn hình.
Ba phút sau mới có trả lời, dài hơn một chút lần này.
"Không sao đâu, công việc mà. Bữa khác đi cũng được, không gấp."
Câu trả lời hợp lý, không có gì để bắt bẻ, đúng phong cách Bảo vẫn luôn giữ, không trách móc, không làm quá lên. Nhưng Kim đọc đi đọc lại dòng chữ đó suốt quãng đường đi taxi công nghệ về nhà, cố đoán xem "không sao đâu" ba chữ đó thật sự mang nghĩa gì, có phải thật sự không sao như câu chữ nói, hay chỉ là cách Bảo vẫn quen dùng để không làm cô thấy áp lực thêm.
Về tới căn hộ, cô đặt điện thoại lên bàn, không nhắn thêm gì nữa, chỉ ngồi xuống ghế, nhìn màn hình tối dần rồi tắt hẳn sau vài phút không chạm tới. Cô hâm lại phần cơm nguội còn trong tủ lạnh từ hôm trước, ngồi ăn một mình ở bàn bếp, không bật tivi, chỉ có tiếng lò vi sóng kêu tít tít khi hết giờ rồi im bặt. Trong đầu cô, câu chữ "Ok" ngắn ngủi ấy vẫn còn nằm đó, không lớn tiếng, không đòi hỏi gì, nhưng dai dẳng hơn bất cứ lời trách móc nào cô từng nhận được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →