🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Diệp nhắn giữa trưa, giờ nghỉ ngắn ngủi hiếm hoi giữa ca trực hai mươi bốn tiếng, rủ Kim ra quán cà phê nhỏ đối diện cổng phụ bệnh viện Nhân Dân Gia Định, chỗ hai người vẫn hẹn mỗi khi Diệp không đủ thời gian đi xa. Kim tranh thủ giờ nghỉ trưa của mình, bắt xe công nghệ qua trong hai mươi phút, tới nơi thấy Diệp đã ngồi sẵn, vẫn nguyên bộ đồng phục điều dưỡng màu xanh nhạt, tóc buộc vội, mắt có quầng thâm nhẹ nhưng giọng vẫn hoạt bát như mọi lần.

"Đêm qua trực cực kinh khủng," Diệp mở đầu ngay khi Kim vừa ngồi xuống, không cần chào hỏi vòng vo, gọi luôn một ly cà phê sữa đá cho cả hai người theo thói quen cũ. "Có ca sốc phản vệ vô lúc hai giờ sáng, dị ứng hải sản, mặt sưng vù như cái bánh bao, may mà xử lý kịp, không thì tiêu."

Quán nhỏ chỉ có vài bàn nhựa kê sát vỉa hè, mái tôn che tạm, tiếng xe cứu thương hụ còi chạy ngang cổng bệnh viện vọng vào giữa câu chuyện, Diệp còn chẳng buồn ngoái đầu nhìn ra, đã quen tới mức âm thanh đó với cô giờ chỉ như tiếng xe máy bình thường ngoài đường.

"Nghe ghê vậy." Kim rùng mình, dù đã nghe Diệp kể đủ loại chuyện bệnh viện suốt nhiều năm, mỗi lần vẫn thấy rờn rợn theo cách khác nhau.

"Chưa ghê bằng vụ hồi tháng trước tao kể mày đâu, cái vụ ông say rượu tự rút kim truyền dịch đó." Diệp phẩy tay, kể tiếp một tràng dài về ca trực, xen lẫn thuật ngữ y khoa cô dùng tự nhiên không giải thích, "bàn giao ca", "theo dõi sinh hiệu", Kim nghe không hiểu hết nhưng vẫn gật gù theo, quen với cách kể chuyện đặc trưng của bạn mình.

Ly cà phê mang ra, Diệp uống một hơi gần nửa ly, thở phào như vừa được tiếp thêm năng lượng, rồi mới nhìn kỹ Kim, ánh mắt đổi khác một chút, kiểu quan sát cô vẫn dùng khi nhìn bệnh nhân lúc mới vào ca.

"Mày dạo này sao rồi, ổn không." Diệp hỏi, giọng vẫn nhẹ nhưng có gì đó chăm chú hơn câu hỏi xã giao thường thấy.

"Ổn mà, sao tự nhiên hỏi vậy." Kim khuấy ly cà phê, đá va lanh canh vào thành ly.

"Không có gì, tự nhiên thấy mặt mày hơi đơ đơ thôi, hôm bữa nhắn tin trả lời tao cũng chậm hơn mọi khi." Diệp nhún vai, không truy hỏi thêm, chuyển sang kể chuyện khác, một đồng nghiệp mới vào nghề bàn giao ca thiếu sót khiến cả kíp sau chạy đôn chạy đáo cả đêm, giọng kể hào hứng đủ để kéo Kim cười theo, quên bớt câu hỏi vừa rồi.

Hai người ngồi trò chuyện thêm một lúc, Kim kể sơ về brief mới ở công ty, về buổi xem phim với Bảo tối trước, cố tình kể những phần nhẹ nhàng, vui vẻ, bỏ qua phần buổi hẹn tuần này đã huỷ. Diệp nghe, thỉnh thoảng chen một câu bình luận thẳng thắn kiểu của mình, không có vẻ gì nghi ngờ thêm, nhưng ánh mắt cô vẫn giữ lại một chút quan sát phía sau lớp trò chuyện bình thường, kiểu một người quen nhớ chính xác cách bạn mình vẫn hay cư xử khi có chuyện đang giấu.

"Chồng mày dạo này sao rồi." Kim hỏi lại, muốn kéo tâm điểm câu chuyện ra khỏi mình một chút.

"Cũng đang trực bên khoa khác, hai đứa lâu lâu gặp nhau giữa hành lang bệnh viện còn nhiều hơn ở nhà." Diệp cười, giọng không than vãn, chỉ kể như một sự thật quen thuộc của nghề. "Nhưng được cái hiểu nhau, nó biết lúc nào tao mệt là để yên, không hỏi vặn vẹo gì hết."

Kim gật gù, nghĩ thầm trong đầu về sự khác biệt giữa kiểu im lặng "để yên" của Diệp và chồng, với kiểu im lặng cô vẫn đang giữ với Bảo, hai thứ nghe giống nhau về mặt hành động nhưng mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau, một bên là tin tưởng, một bên là né tránh, dù từ ngoài nhìn vào có thể trông y hệt nhau.

Gần một giờ, điện thoại Diệp rung liên tục, tin nhắn từ đồng nghiệp báo ca trực chuẩn bị bắt đầu lại. Cô nhìn đồng hồ, giật mình đứng phắt dậy, vội vàng gom túi xách, uống nốt phần cà phê còn lại trong một hơi dài.

"Chết, trễ giờ bàn giao rồi, chạy đây." Diệp móc ví trả tiền trước khi Kim kịp cản, đứng dậy khoác vội cái áo khoác mỏng lên người.

"Đi cẩn thận, đừng chạy vấp té." Kim cũng đứng dậy theo, cười.

Diệp đi được vài bước rồi quay lại, ánh mắt lúc này không còn vẻ đùa cợt như phần lớn buổi nói chuyện, giọng chậm lại đúng một nhịp.

"Có gì thì gọi tao, đừng có tự xử lý một mình như mọi lần." Cô nói xong, không đợi Kim đáp lại, quay người chạy nhanh về phía cổng bệnh viện, bóng áo xanh nhạt khuất dần giữa dòng người ra vào tấp nập.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →