Sáu giờ rưỡi tối, phố Lê Công Kiều đã lác đác vài tiệm kéo cửa cuốn, ánh đèn đường vàng bắt đầu thay cho nắng chiều đang tắt dần sau dãy nhà cổ. Kim rẽ vào bất ngờ, không nhắn trước như mọi lần gần đây cô vẫn làm, cố ý không cho mình thời gian để nghĩ ra một lý do hoãn lại nữa.
Bảo đang xếp mấy hộp dụng cụ vào kệ, tay áo xắn tới khuỷu như mọi khi, chiếc kẹp gắp linh kiện gài tạm sau tai như một cây bút. Nghe tiếng chuông cửa, anh ngẩng lên, có một thoáng bất ngờ thoáng qua mặt trước khi đổi thành nụ cười bình thường.
"Hôm nay không nhắn trước." Anh nói, không phải câu hỏi, giọng nhẹ như đang nhận xét về thời tiết.
"Em tính bất ngờ ghé thăm anh chút." Kim đứng ở cửa, chưa bước hẳn vào, một cảm giác là lạ dâng lên trong ngực, giống như đang xin phép bước vào một nơi vốn quen thuộc.
"Ừ, ngồi đi." Bảo chỉ tay về phía cái ghế đẩu cạnh bàn làm việc, tiếp tục xếp nốt mấy hộp dụng cụ, không dừng tay hẳn để tiếp chuyện ngay như mọi lần trước.
Kim ngồi xuống, nhìn quanh tiệm, mấy cái đồng hồ treo tường vẫn chỉ giờ lệch nhau như thường lệ, một cái nhanh hơn ba phút, một cái chậm hơn năm phút, Bảo từng giải thích anh cố tình không chỉnh đều vì mỗi cái có một lý do riêng để lệch, sửa hết cho giống nhau là xoá mất câu chuyện của từng cái. Cô chờ một lúc, thấy Bảo vẫn im lặng làm việc lâu hơn bình thường, mới lên tiếng trước.
"Anh có vẻ hơi khác."
Bảo dừng tay, đặt cái hộp cuối cùng lên kệ, quay lại nhìn cô, không giấu giếm gì trong ánh mắt.
"Anh không khác đâu. Chỉ đang tính có nên nói hay không thôi."
"Nói gì ạ?"
"Ba lần liên tiếp." Anh nói, ngồi xuống ghế đối diện Kim, khuỷu tay chống lên đầu gối, giọng vẫn điềm tĩnh không hề gay gắt. "Tuần trước em huỷ bữa cá kho, tuần này em trả lời tin nhắn chậm hơn nửa ngày hai lần, hôm qua em nói bận họp nhưng anh thấy story của Diệp đăng hai đứa đi ăn kem lúc đó. Anh không giận vì mấy chuyện nhỏ đó đâu, chỉ là gộp lại thấy nó thành một cái gì đó có mẫu."
Kim im lặng, tay siết nhẹ vào mép ghế, cảm giác bị nhìn thấy đúng lúc cô đang cố hết sức để không bị nhìn thấy khiến má cô nóng bừng.
"Em không cố ý tránh anh." Cô nói, giọng nhỏ hơn dự tính.
"Anh không nói em cố ý." Bảo đáp ngay, không để cô kịp phòng thủ thêm. "Anh chỉ nói anh nhận ra thôi, và anh nghĩ nếu không nói ra thì mình cứ giả vờ như không ai nhận ra gì, rồi tới một lúc nào đó nó thành chuyện lớn hơn cần thiết."
Có một khoảng lặng ngắn, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc lệch nhịp từ mấy cái treo tường, không đều, như một dàn nhạc gõ nhịp sai bè. Kim nhìn xuống hai tay mình, không biết nên nói gì để vừa thật vừa không phải mở toang cái cửa cô chưa sẵn sàng mở.
"Em xin lỗi." Cuối cùng cô nói, đúng ba chữ, không thêm giải thích, vì cô biết bất cứ lời giải thích nào lúc này cũng sẽ chỉ là một lớp vỏ bọc khác cho cùng một điều cô đang giấu.
Bảo gật đầu, không đòi hỏi thêm gì, ánh mắt anh dịu lại một chút.
"Anh không cần em xin lỗi. Anh chỉ cần biết là em có nhận ra không, thế thôi."
"Em nhận ra." Kim nói, và lần này cô thấy mình nói thật, dù chỉ là một mảnh rất nhỏ của sự thật. "Em sẽ cố khác đi."
"Ừ." Bảo đứng dậy, đi lại phía kệ đồng hồ, cầm lên một cái vừa phục chế xong, xoay xoay trong tay như để có việc làm hơn là để ngắm. "Anh tin em cố. Chỉ là 'cố' với 'thay đổi thật' đôi khi không phải cùng một chuyện, em biết mà, đúng nghề em mà."
Câu nói chạm đúng vào một chỗ Kim không ngờ tới, cô ngẩng lên nhìn anh, không biết đáp lại thế nào. Bảo không nhìn cô khi nói câu đó, mắt vẫn dán vào cái đồng hồ trong tay, như thể cố tình để câu nói rơi ra nhẹ nhàng hơn là nó thật sự nặng.
Họ ngồi thêm một lúc, nói vài chuyện vặt vãnh để làm dịu không khí, Kim kể về brief cửa hàng tiện lợi vừa gửi sáng nay, Bảo kể về một khách vừa mang tới cái đồng hồ bỏ túi đời ông cố để lại, không ai nhắc lại chuyện vừa nói nữa. Nhưng khi Kim đứng dậy ra về, đứng ở cửa tiệm nhìn lại, cô thấy Bảo vẫn ngồi đó, cầm cái đồng hồ, không làm gì tiếp, chỉ nhìn theo cô một lúc lâu trước khi quay lại với công việc.
Cô đạp xe về, gió tối thổi lạnh qua mặt, câu nói của Bảo cứ lặp lại trong đầu suốt quãng đường, "cố" với "thay đổi thật" không phải cùng một chuyện. Cô biết anh nói đúng, biết còn rõ hơn anh tưởng, nhưng biết không có nghĩa là cô đã sẵn sàng làm gì với điều đó, và cái khoảng cách giữa hai thứ ấy, giữa biết và làm, mới là chỗ cô đang mắc kẹt suốt nhiều năm nay, không riêng gì với Bảo.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →