Chủ nhật, một mình trong căn hộ, Kim ngồi dọn lại hộp thư điện tử cá nhân, việc cô vẫn hay làm mỗi đầu tháng để xoá bớt email quảng cáo chất đống, gõ từ khoá lọc theo tên miền cũ của một ứng dụng ghi chú cô từng dùng nhiều năm trước rồi bỏ hẳn. Kết quả hiện ra một chuỗi thông báo đồng bộ dữ liệu, và giữa đó có một cái tên khiến ngón tay cô khựng lại trên chuột: Vũ Quang Đăng.
Cô click vào, không hẳn có chủ đích, chỉ là một phản xạ tò mò không kịp cản. Trình duyệt mở ra một trang lưu trữ đám mây cũ, nơi ứng dụng ghi chú từng tự động sao lưu mọi bản nháp chưa gửi trên các nền tảng chat cô kết nối, một tính năng cô đăng ký thử rồi quên bẵng đi từ lâu. Danh sách hiện ra theo thời gian, và phần lớn nằm trong khoảng tám tháng của năm 2020.
Kim khi đó hai mươi ba tuổi, mới quen Đăng được vài tuần qua một buổi họp mặt bạn chung, anh làm sales bất động sản, nói nhiều, cười to, kiểu người lấp đầy một căn phòng chỉ bằng năng lượng của mình mà không cần cố. Cô thích cái cách anh không đòi hỏi gì rõ ràng ở cô, không hỏi dồn như Hiếu từng hỏi, để cô tự do làm điều mình muốn. Cô coi đó là một sự nhẹ nhõm, một phần thưởng sau hai năm ngột ngạt, và cô đáp lại sự tự do đó bằng cách không bao giờ than phiền gì, dù có.
Đăng hay quên hẹn, có lần để cô ngồi một mình ở quán cà phê gần một tiếng không báo trước, lần khác trả lời tin nhắn cách nhau hai ngày rồi giải thích bận việc như thể đó là chuyện bình thường không cần xin lỗi thêm. Mỗi lần như vậy, Kim đều nhắn một câu ngắn gọn, "không sao đâu anh", rồi tắt máy đi ngủ, chưa từng để anh thấy phần còn lại của câu đó.
Cô kéo xuống, tìm thấy một bản nháp được lưu lúc mười một giờ khuya một ngày tháng Chín năm đó, đúng đêm Đăng huỷ buổi sinh nhật cô vì bận tiếp khách hàng đột xuất, gõ rồi không gửi:
"Em cũng buồn mà."
Chỉ năm chữ, không dấu chấm than, không thêm gì nữa. Kim nhìn dòng chữ đó rất lâu, nhớ lại rõ ràng cái đêm ấy, ngồi một mình trong căn phòng trọ cũ, bánh sinh nhật tự mua để trong tủ lạnh không ai cắt cùng, gõ đúng năm chữ đó rồi xoá đi, thay bằng "Dạ không sao, để bữa khác mình đi ăn bù." Cô nhớ mình đã tự thuyết phục bản thân rằng nói ra sự thật sẽ khiến cô thành một người phiền phức, đúng loại con gái hay làm quá lên mà cô từng thấy bạn bè phàn nàn về người yêu họ.
Ba tháng sau, Kim tình cờ thấy một tin nhắn để lộ trên điện thoại Đăng lúc anh đưa máy nhờ cô giữ hộ trong lúc gọi món, từ một cái tên nữ lạ, với những dòng chữ thân mật không thể là quan hệ đồng nghiệp bình thường. Khi cô hỏi thẳng, Đăng không chối, chỉ nói, giọng thật sự bối rối chứ không phải giả tạo: "Anh tưởng em không để bụng chuyện gì cả, em có bao giờ nói gì đâu."
Câu đó ám ảnh Kim lâu hơn bất kỳ lời xin lỗi nào anh nói sau đó. Không phải vì nó vô lý, mà vì nó đúng, đúng theo cách khiến cô không thể trách anh trọn vẹn. Cô đã dựng lên một phiên bản của mình không bao giờ tổn thương, đủ giỏi tới mức chính người yêu tin là thật, và khi phiên bản đó vỡ ra, cô không biết nên giận Đăng vì đã tin, hay giận chính mình vì đã diễn quá đạt.
Tuần sau ngày chia tay, cô đổi tên hiển thị trên Danh. từ "Vy" thành "Sương", lần thứ hai trong đời, chọn một cái tên nghe mơ hồ hơn hẳn, thứ gì đó không để lộ gì, không hứa hẹn gì, không ai còn có thể tưởng nhầm là cô ổn khi cô không ổn nữa, vì lần này cô quyết định sẽ không để ai đủ gần để phải đoán.
Kim đóng trang web lại, không xoá đoạn chat, không xoá bản nháp năm chữ ấy, chỉ tắt máy tính, ngồi yên một lúc trong căn hộ vắng, ánh nắng chiều chủ nhật hắt qua cửa sổ đổ một vệt dài trên sàn gỗ. Cô nhận ra mình đang làm đúng việc mình vẫn hay làm, gọi tên vấn đề rồi cất nó lại một góc thay vì xử lý, chỉ khác lần này cô nhìn thấy rõ hơn phần của chính mình trong câu chuyện, cái phần cô vẫn quen kể lại như thể mình chỉ là người bị làm cho tổn thương.
Điện thoại trên bàn sáng lên, tin nhắn từ Bảo hỏi cuối tuần này cô có muốn ghé tiệm ăn cơm không, một câu hỏi rất bình thường, không liên quan gì tới những gì cô vừa đọc. Kim nhìn màn hình một lúc, ngón tay lơ lửng trên bàn phím, không biết nên trả lời "có" theo đúng ý mình, hay theo đúng thói quen tìm một lý do bận để hoãn lại, như cô đã làm với Đăng năm ấy, chỉ bằng một cách khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →