Công viên nhỏ gần tiệm Bảo vắng người vào giờ này, chỉ còn vài ông cụ tập dưỡng sinh dưới tán cây đa và một nhóm trẻ con đá bóng dưới ánh đèn cao áp vàng vọt. Kim và Bảo đi dạo sau bữa cơm tối, bước chậm, không ai vội, gió cuối tháng Tư mang theo hơi ẩm báo hiệu mùa mưa sắp tới gần. Mấy quán nước nhỏ ven hồ đã dọn ra thêm ghế nhựa, một bà bán chè đậu xanh rao vài tiếng rồi thôi, tiếng rao tan vào tiếng xe cộ ngoài đường lớn vọng vào yếu dần.
Cả tuần sau buổi nói chuyện ở tiệm, mọi thứ có vẻ ổn hơn, Kim trả lời tin nhắn đúng giờ hơn, không huỷ hẹn lần nào, nhưng có một lớp gì đó vẫn giữ nguyên vị trí cũ, không di chuyển, như một cái cửa được mở hé thêm vài phân nhưng chưa bao giờ mở hẳn.
"Em thấy dạo này khá hơn không?" Kim hỏi, phá vỡ khoảng im lặng dễ chịu giữa họ, giọng cố nhẹ nhàng như đang hỏi về thời tiết.
"Khá hơn về mặt lịch hẹn." Bảo đáp, tay đút túi quần, mắt nhìn thẳng phía trước con đường lát gạch uốn quanh hồ nước nhỏ giữa công viên. "Nhưng anh không hỏi về lịch hẹn."
Kim im lặng, bước chân chậm lại một nhịp, cảm nhận được cuộc trò chuyện sắp rẽ sang một hướng khác hẳn những lần trước.
"Anh không cần biết chi tiết ngay bây giờ." Bảo tiếp tục, giọng vẫn giữ nguyên sự chậm rãi quen thuộc, nhưng có một trọng lượng khác trong từng chữ. "Con số hai trên ba đó, cái tên cũ, chuyện gì đã xảy ra khiến em phải đổi, tất cả những cái đó, anh không đòi em kể ngay. Anh chỉ cần biết một điều thôi."
"Điều gì?" Kim hỏi, dù cô đã đoán được câu tiếp theo, một linh cảm nặng nề dần siết lại trong ngực.
"Có ngày nào đó em định nói với anh không, hay là anh sẽ mãi mãi chỉ được biết đúng phần em cho phép anh biết?" Bảo dừng bước, quay sang nhìn thẳng cô, ánh đèn cao áp hắt một nửa gương mặt anh vào bóng tối. "Anh không cần một cái mốc thời gian cụ thể. Anh chỉ cần biết là có cái đích đó tồn tại hay không."
Kim đứng lặng, hai tay siết chặt quai túi xách, tìm một câu trả lời an toàn như mọi lần, một câu đủ mềm để không làm anh tổn thương nhưng cũng đủ mơ hồ để không phải cam kết gì. Không câu nào hiện ra trong đầu cô lúc này, mọi công thức quen thuộc đột nhiên trống rỗng.
"Em không biết." Cuối cùng cô nói, giọng nhỏ nhưng rõ, và ngay khi nói ra cô nhận ra đây là câu trả lời thành thật nhất cô từng đưa cho bất kỳ ai hỏi cô câu tương tự, thành thật tới mức đau.
Bảo không phản ứng ngay, chỉ nhìn cô một lúc lâu, không trách móc, không thất vọng lộ liễu, chỉ có một điều gì đó lặng xuống trong ánh mắt anh, như một cánh cửa đóng lại rất khẽ, không có tiếng động.
"Được rồi." Anh nói, chỉ vậy, rồi quay người bước tiếp, tay vẫn đút túi quần.
Kim theo sau, khoảng cách giữa họ không lớn về mặt vật lý, chỉ nửa bước chân, nhưng cảm giác như một quãng đường dài hơn hẳn con đường lát gạch trước mặt. Không ai nói gì thêm suốt đoạn đường quanh hồ, chỉ có tiếng bước chân, tiếng bóng đập xuống sân của nhóm trẻ con phía xa, và tiếng côn trùng bắt đầu rả rích trong các bụi cây ven đường khi trời tối hẳn.
Tới cổng công viên, nơi họ vẫn thường chia tay đi hai hướng khác nhau, Bảo dừng lại, nhìn Kim một lần nữa, lần này giọng đã dịu hơn, không còn nặng như lúc ở giữa hồ.
"Anh không giận em đâu, Sương." Anh nói, dùng đúng tên hiển thị của cô, một cách gọi anh vẫn dùng xen lẫn với tên thật tuỳ lúc, nhưng lần này nghe khác, như một lời nhắc nhở nhẹ về khoảng cách vẫn còn đó giữa cái tên và con người thật. "Anh chỉ cần em biết là câu hỏi đó vẫn còn nguyên đấy, anh không rút lại đâu."
Kim gật đầu, không nói được gì thêm, cổ họng nghẹn lại một cách kỳ lạ dù không có nước mắt nào chực trào. Họ chia tay ở đó, Bảo đi bộ về phía tiệm, Kim gọi xe công nghệ về nhà, ngồi trong xe nhìn ra cửa kính, thành phố về đêm trôi qua thành những vệt sáng nhoè, câu "em không biết" của chính mình cứ vang lại trong đầu, không phải như một lời nói dối, mà như lần đầu tiên cô nghe rõ được chính mình đang thật sự không biết điều gì, và điều đó đáng sợ hơn bất cứ lời nói dối nào cô từng chuẩn bị sẵn.
Xe dừng đèn đỏ ở một ngã tư quen, Kim nhìn ra ngoài, thấy một cặp đôi khác đứng chờ đèn xanh trên vỉa hè, tay trong tay, cười nói gì đó cô không nghe được. Cô nghĩ tới cái nghề mình vẫn làm mỗi ngày, ngồi hàng giờ tìm đúng một từ để gọi tên thứ người khác chưa kịp gọi tên, rồi tự hỏi vì sao với chính câu hỏi của Bảo, kho từ vựng ấy lại trống trơn tới vậy, không một cái tên nào vừa vặn đủ để trả lời cho rõ ràng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →