Sáu giờ sáng, bến xe miền Đông còn chưa đông khách, Kim đứng ở quầy vé, tay lướt trên màn hình đặt chỗ, chọn chuyến sớm nhất đi Đà Lạt còn trống ghế. Cô không nhớ chính xác lúc nào tối qua quyết định này thành hình, chỉ nhớ mình tỉnh dậy lúc bốn giờ, không ngủ lại được, rồi tới sáu giờ đã đứng đây với một ba lô nhỏ nhét vội vài bộ đồ, không nhắn cho ai biết mình đang đi đâu.
Xe lăn bánh, sương sớm còn giăng mờ trên quốc lộ, Kim ngồi tựa đầu vào cửa kính, điện thoại để chế độ im lặng trong túi, không mở ra kiểm tra như thói quen mọi ngày. Cô không muốn thấy tin nhắn nào lúc này, không muốn phải quyết định trả lời gì cho câu hỏi vẫn còn treo lại từ buổi tối ở công viên, thứ câu hỏi cô chưa có câu trả lời và càng không có câu trả lời nào tốt hơn khi đang ngồi trên một chuyến xe rời khỏi chính nơi câu hỏi đó được đặt ra.
Xe dừng ở trạm nghỉ Định Quán lúc giữa trưa, Kim xuống mua một chai nước, đứng dựa vào thành xe nhìn dòng người lên xuống, ai cũng có vẻ đang đi đâu đó rõ ràng, có điểm đến, có người chờ, chỉ mình cô là không chắc chắn về lý do của chuyến đi này ngoài việc cần rời khỏi thành phố càng nhanh càng tốt. Xe lăn bánh tiếp, đèo bắt đầu leo dốc, không khí lạnh dần, hai bên đường thông bắt đầu xuất hiện thay cho những vườn điều, vườn cà phê chạy dài suốt buổi sáng. Cô nhìn ra cửa kính, thấy sương bắt đầu vờn quanh những rặng thông xa, một cảnh cô đã thấy hàng chục lần trong đời nhưng lần nào cũng khiến ngực nhẹ đi vài phần, như thể độ cao thật sự có sức kéo cái gì đó nặng nề ra khỏi người. Tới nơi lúc ba giờ chiều, Kim bắt xe ôm về thẳng tiệm may trên đường Phan Đình Phùng, không báo trước, đúng như cách cô rời khỏi Sài Gòn sáng nay.
Mẹ đang ngồi sau máy may, kính lão trễ xuống sống mũi, không nghe tiếng chuông cửa vì tiếng máy đang chạy, tới khi Kim đứng hẳn trước bàn mới ngẩng lên, sững lại một giây rồi đứng bật dậy.
"Trời ơi, sao không nói trước, mẹ ra đón." Bà tháo kính, ôm nhanh lấy con gái, tay còn dính vài sợi chỉ vụn. "Có chuyện gì không con?"
"Không có gì đâu mẹ, tự nhiên nhớ mẹ với lại thèm không khí lạnh." Kim cười, cố giữ giọng bình thường, một câu trả lời cô đã tập sẵn trên xe suốt bảy tiếng đồng hồ.
Mẹ nhìn cô một lúc, ánh mắt có chút dò xét nhưng không hỏi thêm, chỉ dặn dò cô cất đồ vào phòng cũ, tối nay ăn cơm ở nhà, không phải khách sáo gì. Kim theo mẹ vào trong, căn nhà vẫn giữ nguyên mùi vải mới và hơi ẩm của bàn ủi hơi nước, mùi cô đã quen từ mười sáu năm nay, mỗi lần ngửi thấy đều có cảm giác như được đặt xuống một gánh nặng nào đó dù không rõ gánh nặng ấy tên gì.
Chiều tối, sau bữa cơm, Kim xin phép ra ngoài đi dạo một mình, mẹ không cản, chỉ dặn mặc thêm áo khoác vì trời xuống sương nhanh. Cô đi bộ tới quán cà phê quen trên cùng con đường, nơi cô vẫn ghé mỗi lần lên thăm mẹ, gọi một ly cà phê sữa nóng, chọn đúng cái bàn nhỏ ở góc trong cùng, sát cửa sổ nhìn ra một khoảng sân có mấy chậu hoa hồng leo đã tàn bớt vì cuối mùa.
Cô ngồi đó một mình, tay ôm ly cà phê ấm, nhìn ra ngoài trời tối dần, sương phủ mờ những ngọn đèn đường xa xa, không nghĩ về điều gì rõ ràng, chỉ để đầu óc trôi tự do lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng. Quán vắng, chỉ có một cặp khách du lịch ngồi bàn ngoài chụp ảnh mấy chậu hoa, và một ông chủ quán lớn tuổi đang lau ly sau quầy, radio phát khe khẽ một bài nhạc vàng cũ không rõ tên. Có một cảm giác quen thuộc lạ lùng ở đúng góc bàn này, như thể cô từng ngồi ở tư thế này, ánh sáng này, rất nhiều lần trước đây, dù cô chỉ mới tới quán này chưa tới chục lần trong đời. Cô gạt cảm giác đó qua một bên, cho là do quá quen thuộc với con đường này từ nhỏ, không nghĩ thêm gì nữa, chỉ để tâm trí trôi theo hơi nóng bốc lên từ ly cà phê trước mặt.
Điện thoại trong túi rung liên tục, Kim rút ra định tắt hẳn chuông, nhưng nhìn màn hình lại khựng tay. Không phải Bảo. Một cuộc gọi video, tên hiện lên là một cái tên cô đã không lưu số từ rất lâu, lâu tới mức chính cô cũng bất ngờ vì sao nó vẫn còn nằm trong danh bạ, chưa từng bị xoá.
Chuông vẫn rung, màn hình sáng lên tối lại theo nhịp đổ chuông, Kim ngồi im giữa quán cà phê vắng khách buổi tối, ngón tay lơ lửng trên màn hình, không biết nên bắt máy hay để nó tự tắt, trong khi bên ngoài cửa kính, sương Đà Lạt đang phủ dày thêm lên những chậu hoa hồng đã tàn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →