Chuông đổ tới lần thứ tư, Kim bấm nhận, không kịp nghĩ thêm, một phần vì tò mò, một phần vì không muốn ngồi nhìn màn hình sáng tắt thêm lần nào nữa giữa quán cà phê vắng người này.
Màn hình hiện lên khuôn mặt Đăng, già hơn trong trí nhớ cô một chút, tóc cắt gọn hơn hồi trước, đang ngồi trong một căn phòng có vẻ như văn phòng, ánh đèn huỳnh quang trắng phía sau.
"Kim hả, đúng Kim không?" Anh hỏi ngay, giọng vẫn giữ nguyên cái sự sôi nổi quen thuộc, không có chút ngại ngùng nào của một người vừa gọi cho người yêu cũ sau nhiều năm không liên lạc.
"Ừ, đúng rồi." Kim đáp, giọng hơi khô, không hẳn vì khó chịu, chỉ là bất ngờ chưa kịp chuẩn bị tinh thần.
"Trời, lâu ghê luôn. Anh vừa thấy tên 'Sương' xuất hiện trong cái nhóm bạn chung của thằng Kiên, tò mò quá nên bấm vào coi thử, không ngờ đúng là em." Đăng cười, nụ cười vẫn y hệt hồi trước, dễ mến theo cái cách không cần cố gắng. "Anh chuyển ra Hà Nội hai năm rồi, giờ làm ở một sàn bất động sản lớn hơn, ổn định hơn hồi xưa nhiều."
"Vậy tốt rồi." Kim nói, mắt liếc ra ngoài cửa kính, sương đã phủ dày, không còn nhìn rõ mấy chậu hoa hồng ngoài sân nữa.
Họ nói chuyện thêm vài phút, những câu chuyện phiếm vô hại, Đăng kể về công việc mới, về việc anh mới mua trả góp một căn hộ nhỏ ở khu Cầu Giấy, kể cả chuyện anh vừa tập gym được ba tháng, giọng hào hứng không khác gì hồi hai người mới quen, không hỏi gì về đời tư Kim ngoài một câu bâng quơ "giờ em ổn không, có ai chưa". Kim trả lời qua loa, không đi sâu, cố giữ cuộc gọi ở mức xã giao nhất có thể, thỉnh thoảng chêm một câu "ừ" hoặc "vậy à" đúng lúc để cuộc trò chuyện không bị đứt quãng mà không phải kể gì thêm về mình.
"Em nhớ không, hồi đó tụi mình hay ra cái quán trà sữa gần trường em, cái quán có con mèo mập ú nằm ngay quầy thu ngân ấy." Đăng nhắc lại, giọng vui vẻ, một kỷ niệm hoàn toàn vô hại, không liên quan gì tới đêm sinh nhật năm nào, tới bản nháp năm chữ chưa từng gửi.
"Nhớ chứ, con mèo tên Bơ." Kim cười nhẹ, cảm giác kỳ lạ dâng lên trong ngực, không phải đau đớn, mà giống như đang nhìn một bức ảnh cũ đã phai màu, những chi tiết còn đó nhưng cảm xúc gắn với nó đã bay hơi từ lâu.
Đăng hoàn toàn không biết mình đang gọi tới đúng lúc Kim ngồi một mình giữa Đà Lạt, vừa rời khỏi một cuộc trò chuyện dang dở với người cô đang yêu, vừa đọc lại chính đoạn tin nhắn dang dở giữa cô và anh từ sáu năm trước. Với Đăng, đây chỉ là một cuộc gọi tình cờ vui vẻ giữa hai người từng quen nhau, không mang theo trọng lượng gì đặc biệt. Với Kim, nó rơi đúng vào cái khoảnh khắc mọi lớp phòng vệ đang mỏng nhất.
"Thôi anh phải họp rồi, vui ghê, gặp lại em." Đăng nói, vẫy tay qua màn hình, "có dịp ra Hà Nội nhắn anh nha."
"Ừ, chào anh." Kim đáp, cúp máy ngay sau đó, không đợi thêm câu tạm biệt nào khác.
Màn hình tối lại, phản chiếu khuôn mặt cô trong quán cà phê vắng, ánh đèn vàng hắt lên làm gương mặt trông mệt hơn cô tưởng. Kim đặt điện thoại xuống bàn, hai tay ôm lấy ly cà phê đã nguội gần hết, cảm giác trống rỗng lan ra chậm rãi, không phải nỗi buồn cụ thể vì Đăng, mà một cái gì đó lớn hơn, mơ hồ hơn, như thể cả quá khứ vừa được gọi dậy cùng lúc chỉ trong một cuộc gọi năm phút.
Cô cầm điện thoại lên lần nữa, ngón tay lướt tới biểu tượng Danh., dừng lại đúng trước khi chạm vào, rồi tắt màn hình ngay, đút vào túi áo khoác. Chưa phải lúc, cô nghĩ, dù không rõ mình đang né tránh cái gì cụ thể, chỉ biết bây giờ không phải lúc để mở nó ra.
Ông chủ quán tới dọn bàn bên cạnh, hỏi cô có gọi thêm gì không, Kim lắc đầu, xin tính tiền, hai mươi ngàn đồng cho ly cà phê sữa đã nguội quá nửa từ lúc nào không hay. Bước ra khỏi quán, sương đêm Đà Lạt ướt lạnh phả vào mặt, cô kéo khoá áo khoác lên cao, đi bộ chậm rãi về phía nhà mẹ, mỗi bước chân đều nặng hơn bước trước, không phải vì đường dốc, mà vì một thứ gì đó cô chưa gọi được tên đang đè dần lên vai.
Trên đường về, cô đi ngang một tiệm tạp hoá nhỏ còn mở đèn, chủ tiệm đang ngồi xem tivi, tiếng chương trình thời sự vọng ra khe cửa. Kim dừng lại một lúc trước cửa tiệm, không mua gì, chỉ đứng đó nhìn ánh sáng vàng hắt ra từ bên trong, cố sắp xếp lại trong đầu những gì vừa xảy ra: một cuộc gọi vô hại từ một người từng khiến cô đổi tên lần thứ hai, đúng vào cái đêm cô vừa chạy trốn khỏi câu hỏi của một người khác cô đang yêu thật. Cô không tìm ra được trật tự nào hợp lý cho ba thứ đó xếp cạnh nhau, chỉ biết mình cần đi tiếp, về tới nhà, đóng cửa phòng lại, và ngủ nếu ngủ được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →