🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Căn hộ ở Bà Huyện Thanh Quan đón Kim về vào tối thứ Ba, hai ngày sau khi rời Sài Gòn không một lời báo trước. Cô đặt ba lô xuống sàn, chưa buồn dọn ra, chỉ ngồi phịch xuống sofa, cảm giác mệt lan khắp người dù suốt chuyến đi phần lớn chỉ là ngồi trên xe khách. Căn phòng vẫn y nguyên như lúc cô rời đi, cốc nước uống dở còn trên bàn, brief đặt tên chuỗi cửa hàng tiện lợi vẫn mở dở trên màn hình laptop, chỉ có lớp bụi mỏng phủ thêm trên mặt bàn kính, đủ để nhắc cô nhớ mình đã vắng nhà bao lâu.

Điện thoại mở lên sau hai ngày gần như không đụng tới, một loạt thông báo dồn lại: email công việc, tin nhắn từ đồng nghiệp hỏi về brief, một tin từ Diệp hỏi thăm bâng quơ, và đúng hai tin từ Bảo, cách nhau một ngày.

Tin đầu: "Em ổn không, sao im re vậy."

Tin sau, gửi tối hôm qua: "Chắc bận gì đó. Rảnh nhắn anh biết em vẫn ổn là được."

Không có dấu chấm than nào, không có icon, câu chữ ngắn hơn hẳn phong cách anh vẫn dùng trước đây, kể cả những lúc anh giận cũng thường viết dài hơn để giải thích rõ ràng cảm giác của mình. Sự ngắn gọn lần này mang một sắc thái khác, không phải giận dữ, mà giống như một người đang cẩn thận không đòi hỏi thêm gì từ một mối quan hệ đang dần khép lại phần chia sẻ của nó.

Kim nhìn hai dòng tin nhắn đó rất lâu, ngón tay lướt qua lướt lại trên màn hình mà chưa gõ được chữ nào. Cô biết mình cần trả lời, biết khoảng cách hai ngày im lặng này không phải chuyện nhỏ, nhưng mỗi câu cô thử gõ trong đầu đều nghe giả tạo khi đọc lại, như một lớp vỏ khác được dựng lên vội vàng để che một khoảng trống chưa kịp lấp.

Cô gõ: "Em xin lỗi, mấy hôm nay em về thăm mẹ đột xuất, sóng điện thoại chỗ đó không tốt lắm nên không nhắn được, với lại em cũng cần suy nghĩ một chút về mọi thứ, không phải vì..."

Đọc lại, cô thấy rõ sự giả tạo trong từng chữ, cái lý do sóng điện thoại đặc biệt lộ liễu vì mẹ cô vẫn gọi video đều đặn từ Đà Lạt suốt nhiều năm nay không hề gặp trục trặc gì. Cô xoá hết, ngồi im một lúc, nhìn khung chat trống trơn, rồi gõ lại, ngắn hơn nhiều:

"Xin lỗi, dạo này em hơi rối."

Chỉ vậy, gửi đi trước khi kịp đổi ý lần nữa. Tin nhắn hiện dấu đã gửi, chưa hiện dấu đã xem, Kim đặt điện thoại xuống bàn, tự hỏi vì sao câu ngắn gọn, ít thông tin nhất trong ba phiên bản cô thử viết lại là câu duy nhất nghe thật.

Điện thoại rung lại gần mười phút sau, tin nhắn từ Diệp: "Ê, sao im vậy, ổn không, tao trực xong rồi đây, rảnh."

Kim gõ trả lời qua loa, "Ổn mà, mệt xíu thôi, để bữa nào rảnh kể," một câu tương tự câu cô vẫn hay dùng với mọi người gần đây, đủ để không ai lo lắng thêm nhưng cũng đủ mơ hồ để không phải kể gì cụ thể. Diệp nhắn lại một icon mặt nghi ngờ, không truy hỏi thêm, chỉ dặn có gì gọi ngay.

Kim ngồi lại trên sofa, căn hộ tối dần theo bóng chiều tắt ngoài cửa sổ, cô không bật đèn ngay, chỉ ngồi trong khoảng nửa tối nửa sáng đó, nhìn màn hình điện thoại thỉnh thoảng sáng lên vì thông báo không liên quan rồi tắt lại. Cảm giác khoảng cách giữa cô và Bảo, thứ vốn dĩ chỉ mơ hồ trong đầu cô suốt mấy tuần qua, giờ đã có hình dạng rõ ràng, đo được bằng hai ngày im lặng và một câu trả lời ngắn ngủi không giải thích được gì.

Cô biết chính mình là người tạo ra khoảng cách đó, không ai khác, không hoàn cảnh nào khác. Nhưng biết điều đó không giúp cô biết cách dừng lại, giống hệt như cảm giác đứng trước một brief đặt tên khó, nhìn thấy rõ vấn đề khách hàng đang gặp nhưng chưa tìm ra được từ nào đúng để gọi tên nó, chỉ khác lần này, brief đó là chính cuộc đời cô, và cô không có deadline nào để nộp bản nháp cả.

Cô đứng dậy, bật đèn phòng khách, ánh sáng vàng nhạt đổ xuống căn phòng nhỏ, xoá đi cái khoảng nửa tối nửa sáng vừa rồi. Cô đi vào bếp, rót một cốc nước, đứng uống chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy toà nhà đối diện đã lên đèn gần hết, một vài ô cửa còn tối om như đang chờ ai đó về. Cô nghĩ tới Bảo lúc này chắc đang đóng cửa tiệm, chắc đang xếp lại mấy hộp dụng cụ như mọi tối, không biết anh có mở lại đoạn tin nhắn ngắn ngủi cô vừa gửi để đọc thêm lần nữa hay không, hay đã gấp máy sang việc khác, để câu chuyện của họ nằm yên đó, chưa đóng hẳn nhưng cũng chẳng còn mở rộng như trước.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →