🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối thứ Năm, Kim tự đến tiệm Bảo Hiên sau nhiều ngày chỉ nhắn tin qua loa, mang theo một hộp bánh flan mua ở tiệm quen gần nhà, một cử chỉ nhỏ để mở đầu cho việc cô định làm tối nay: nói rõ với anh rằng cô muốn cố gắng hơn, dù chưa chắc bản thân biết cụ thể phải cố gắng như thế nào.

Phố Lê Công Kiều lúc này đã vắng gần hết khách, chỉ còn vài cửa hàng cuối cùng đang thu dọn, tiếng cửa cuốn kéo xuống lách cách vang dọc con phố hẹp. Bảo đang đóng cửa tiệm, kéo tấm cửa cuốn xuống nửa chừng khi thấy cô tới, dừng tay, không vội mở lại hẳn, chỉ đứng đó nhìn cô một lúc.

"Anh tính đóng cửa rồi." Anh nói, giọng không lạnh nhưng cũng không có sự ấm áp quen thuộc mọi khi.

"Em mang bánh flan, ngồi ăn chút với anh được không." Kim giơ hộp bánh lên, cố nở một nụ cười, dù cảm nhận rõ không khí giữa họ đang khác hẳn mọi lần trước.

Bảo im lặng một giây rồi kéo cửa cuốn lên lại, để cô vào, bật lại cái đèn bàn vừa tắt. Họ ngồi xuống hai cái ghế đẩu cạnh bàn làm việc, hộp bánh flan đặt giữa, không ai động tới ngay.

"Em xin lỗi vì mấy ngày vừa rồi." Kim mở lời trước, giọng thật hơn mọi lần cô từng nói câu này. "Em không có ý để anh phải chờ như vậy."

"Anh không trách em vì mấy ngày đó đâu." Bảo đáp, tay xoay chiếc kẹp gắp linh kiện giữa các ngón tay, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh cần thời gian sắp xếp lời. "Anh trách bản thân anh hơn, vì cứ nghĩ nếu mình kiên nhẫn đủ lâu thì mọi cánh cửa rồi sẽ tự mở."

Kim im lặng, cảm nhận cuộc trò chuyện đang đi vào đúng chỗ cô sợ nhất.

"Vậy giờ anh không nghĩ vậy nữa à?" Cô hỏi, giọng nhỏ.

"Anh không biết." Bảo nhìn thẳng cô, ánh mắt không giận nhưng rất thật. "Anh chỉ biết là kiên nhẫn không phải một cái giếng không đáy, Sương. Nó có đáy, chỉ là mình không nhìn thấy đáy cho tới khi gần chạm tới."

Nghe đúng tên hiển thị của mình được gọi ra trong câu nói đó, Kim thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì tức giận, mà vì cô hiểu chính xác ý nghĩa của việc anh chọn gọi tên đó thay vì gọi "em" như mọi lần, một cách nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng rõ ràng về khoảng cách vẫn còn tồn tại giữa họ.

"Em thử hỏi ngược lại anh một câu được không." Kim nói, cố chuyển hướng, tìm một chỗ trú tạm. "Anh kể cho em nghe về vợ cũ của anh đi, thật sự kể, không phải 'chuyện cũ rồi' nữa."

Bảo khựng lại, nhìn cô một lúc, rồi bật cười, một tiếng cười ngắn không vui.

"Em giỏi thật đấy, ngay cả lúc bị hỏi cũng biết cách quay ngược câu hỏi sang người khác." Anh lắc đầu, đặt chiếc kẹp xuống bàn. "Được, anh trả lời. Chuyện cũ rồi, đúng là chuyện cũ thật, nhưng lần này anh nói thêm cho em nghe hết câu, không dừng ở đó nữa: cô ấy cũng từng là một người luôn chỉnh sửa bản thân để vừa với người khác, tới lúc không giữ nổi phiên bản đó nữa thì bỏ đi luôn, không phải bỏ anh, bỏ chính cái phiên bản cô ấy từng cố làm. Anh mất một thời gian dài để hiểu ra không phải mình chưa đủ tốt, mà là chưa ai từng cho cô ấy thấy phiên bản thật cũng đáng được ở lại."

Kim ngồi lặng, câu nói của anh chạm vào một chỗ quá gần với chính cô để có thể giả vờ không nhận ra.

"Anh không muốn lặp lại chuyện đó lần nữa." Bảo nói tiếp, giọng chậm lại, nhìn thẳng vào mắt cô. "Không phải vì em giống cô ấy, mà vì anh giờ biết cách nhận ra sớm hơn, và anh không muốn chờ tới khi hết cách mới nhận ra."

"Anh đang nói là..." Kim để câu hỏi bỏ ngỏ, không dám hoàn thành nó.

"Anh đang nói là anh không đợi vô thời hạn đâu, Sương." Bảo nói, rõ ràng, không né tránh. "Anh chỉ chưa biết mình còn đợi được bao lâu nữa thôi."

Không ai nói gì thêm sau câu đó. Hộp bánh flan vẫn nằm nguyên giữa bàn, chưa ai mở ra. Kim nhìn xuống hai bàn tay mình, cảm thấy một nỗi sợ mới mẻ dâng lên, khác hẳn nỗi sợ quen thuộc về việc bị nhìn thấy thật, lần này là nỗi sợ về việc có thể mất đi cơ hội được nhìn thấy, trước khi cô kịp chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó.

Cô đứng dậy trước khi nước mắt kịp trào, nói một câu tạm biệt ngắn, không ôm anh như mọi lần, chỉ gật đầu rồi bước ra khỏi tiệm, để lại hộp bánh flan chưa mở trên bàn, và Bảo ngồi lại một mình dưới ánh đèn bàn, tay lại cầm lấy chiếc kẹp gắp linh kiện, xoay chậm rãi giữa các ngón tay, không nhìn theo cô ra cửa.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →