Mười một giờ đêm, căn hộ tối gần hết, chỉ còn một ngọn đèn ngủ nhỏ ở góc phòng chưa tắt. Kim ngồi co chân trên sofa, điện thoại trong tay, màn hình sáng lên tối lại theo nhịp cô mở ra rồi khoá lại liên tục suốt gần một tiếng, không làm gì cụ thể, chỉ để tay bận rộn trong lúc đầu óc quay cuồng với câu nói của Bảo tối nay. Cô đã tắm rồi thay đồ ngủ từ lâu, nhưng chưa buồn tắt đèn đi nằm, cứ ngồi lì ở đó, cảm giác nếu đi ngủ ngay lúc này thì câu nói ban nãy sẽ tự động lắng xuống thành một chuyện đã qua, trong khi cô biết rõ nó chưa qua chút nào.
Cô mở Danh., không phải để nhắn tin cho ai, ngón tay tự động lướt tới mục cài đặt, rồi tới mục "Lịch sử tên". Màn hình hiện ra đúng như mọi lần cô từng xem, không có gì thay đổi:
`` TÊN HIỂN THỊ HIỆN TẠI — Sương Đã đổi tên: 2/3 lần ``
Cô nhìn con số đó rất lâu, ngón tay lướt xuống, chạm vào nút "Đổi tên hiển thị" nằm ngay bên dưới. Một khung nhập liệu trống hiện ra, con trỏ nhấp nháy chờ sẵn.
Không nghĩ ngợi gì, tay cô gõ một cái tên hoàn toàn mới, một chuỗi âm tiết cô chưa từng dùng cho bất cứ điều gì trong đời, không mang ý nghĩa gì, không phải tên một loài hoa, không phải một từ đẹp đẽ như "Sương" hay mơ hồ như "Vy", chỉ là một cái tên trống rỗng, như thể cô đang tìm một chỗ để biến mất chứ không phải một nơi để bắt đầu lại.
Hệ thống hiện lên khung cảnh báo, chữ trắng trên nền tối, đúng định dạng cô đã thấy phảng phất trong đầu từ lâu, dù chưa bao giờ thật sự nhìn thấy nó bằng mắt cho tới đêm nay:
`` ĐÂY LÀ LƯỢT ĐỔI TÊN CUỐI CÙNG. Sau khi xác nhận, bạn sẽ không thể đổi tên hiển thị thêm lần nào nữa. Nhập lại tên mới để xác nhận: ____ ``
Kim đọc dòng chữ đó ba lần, mỗi lần đọc chậm hơn lần trước. Ngón tay cô di chuyển tới ô nhập liệu thứ hai, chuẩn bị gõ lại cái tên vô nghĩa kia lần nữa để xác nhận, một thao tác đơn giản, chỉ mất vài giây, thứ cô đã làm hai lần trước đây mà không hề do dự lâu tới vậy.
Nhưng lần này, tay cô dừng lại giữa chừng.
Không phải vì cô sợ Bảo phát hiện, không phải vì cô sợ mất mối quan hệ này, những nỗi sợ đó đã ở đó từ lâu và chưa bao giờ đủ mạnh để cản cô lại. Điều khiến tay cô dừng lại lần này là một ý nghĩ vừa hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết: nếu cô bấm xác nhận bây giờ, đây sẽ là lần cuối cùng trong đời cô còn được phép làm việc này. Sau đêm nay, dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, dù cô có gặp ai, mất ai, đổ vỡ thêm bao nhiêu lần nữa, sẽ không còn cái tên nào khác để trốn vào. Cô sẽ phải sống hết phần đời còn lại với đúng một cái tên, cho tới hết đời, không có cửa thoát nào khác.
Ý nghĩ đó không đến như một tia sáng loé lên, không có cảm giác "nhận ra" rõ ràng như trong những câu chuyện người ta hay kể lại sau này. Nó chỉ đơn giản là một sự thật lạnh lẽo, nằm im ở đó, chờ cô nhìn thẳng vào nó đủ lâu để thấy hết kích thước thật của nó.
Kim ngồi bất động, ngón tay treo lơ lửng phía trên ô nhập liệu, ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại hắt lên mặt cô trong căn phòng tối, cái tên vô nghĩa vẫn còn nằm nguyên ở ô đầu tiên, chưa bị xoá, chưa được xác nhận.
Cô không bấm.
Sau một khoảng thời gian dài không đếm được là bao lâu, có thể một phút, có thể mười phút, Kim tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống mặt bàn kính, tiếng va chạm nhỏ vang lên trong căn phòng yên tĩnh rồi tắt hẳn. Cô không đứng dậy đi ngủ, không mở lại điện thoại để xoá cái tên vừa gõ, không làm gì thêm nữa.
Cô chỉ ngồi đó, giữa bóng tối gần như hoàn toàn, ánh đèn ngủ nhỏ ở góc phòng đủ để phân biệt được hình dáng đồ đạc nhưng không đủ để nhìn rõ gì hơn. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn ồn ào những âm thanh quen thuộc của một đêm bình thường, tiếng xe máy chạy xa xa, tiếng chó sủa vọng lại từ con hẻm bên cạnh, không có gì khác lạ với thế giới bên ngoài căn hộ này.
Chỉ có Kim, ngồi bất động trong bóng tối, chưa từng thấy mình gần với việc biến mất hoàn toàn tới vậy, và cũng chưa từng thấy mình rõ ràng tới vậy về việc cô không muốn biến mất theo cách đó, dù cô còn lâu mới biết phải làm gì khác đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →