Quán cà phê nằm giữa đường, không phải chỗ nào trong hai người vẫn hay tới, một lựa chọn có chủ ý từ tin nhắn Kim gửi sáng nay: "Mình gặp nói chuyện được không anh, chỗ nào trung lập cũng được." Bảo đồng ý ngay, chỉ hỏi lại giờ giấc, không hỏi thêm gì khác. Cô chọn đúng quán này vì chưa từng tới đây với anh, không muốn mượn một không gian đã có kỷ niệm để làm bối cảnh cho việc chấm dứt, điều đó với cô có vẻ như một sự bất công nhỏ với chính những kỷ niệm ấy.
Kim tới trước, chọn bàn gần cửa sổ, gọi hai ly cà phê sữa đá theo thói quen, dù không chắc Bảo có muốn uống gì hôm nay. Anh tới đúng giờ, ngồi xuống đối diện, nhìn hai ly cà phê trên bàn một lúc rồi mới nhìn cô.
"Em muốn nói gì?" Anh hỏi thẳng, không vòng vo như mọi khi anh vẫn thường làm để cô có thời gian chuẩn bị tinh thần.
Kim hít một hơi, nhìn xuống ly cà phê của mình, những giọt nước đọng bên ngoài thành ly chảy xuống thành một vệt dài trên mặt bàn gỗ.
"Em nghĩ mình nên dừng lại." Cô nói, giọng không run như cô tưởng, chỉ chậm, từng chữ một. "Không phải vì em hết thương anh. Chỉ là em không nghĩ mình đủ sẵn sàng cho cái anh cần, và em không muốn để anh tiếp tục chờ một thứ em còn chưa biết chắc bao giờ mình có được."
Bảo im lặng một lúc lâu, tay đặt trên bàn, không cầm ly cà phê lên uống. Ánh mắt anh không có vẻ ngạc nhiên, như thể anh đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp này từ trước, có lẽ từ chính đêm ở tiệm tuần trước.
"Anh cũng nghĩ vậy." Anh nói, giọng buồn nhưng không oán trách. "Mấy hôm nay anh cứ tự hỏi liệu mình có đang cố giữ một thứ vì thật sự tin nó sẽ đổi khác, hay chỉ vì sợ phải bắt đầu lại từ đầu với ai đó khác. Anh không muốn ở lại chỉ vì lý do thứ hai."
"Em xin lỗi." Kim nói, không có gì thêm để nói ngoài câu đó, dù cô biết một câu xin lỗi không đủ để lấp khoảng trống họ đang tạo ra giữa hai người.
"Em không cần xin lỗi." Bảo lắc đầu nhẹ. "Em không làm gì sai cả, không phải theo nghĩa em nợ anh một lời xin lỗi. Chỉ là hai người mình đang ở hai chỗ khác nhau, và cứ giả vờ như không phải vậy mới là điều thật sự tệ."
Không ai nói thêm gì trong vài phút, chỉ có tiếng nhạc nền quán phát khe khẽ, tiếng người phục vụ gọi order phía quầy, tiếng xe cộ ngoài đường vọng vào qua ô cửa kính hé mở. Kim cầm ly cà phê lên, uống một ngụm nhỏ, vị ngọt lẫn đắng không giúp cô thấy dễ chịu hơn chút nào. Một cặp khách khác vừa vào quán, ngồi bàn gần cửa, cười nói rôm rả về chuyến du lịch sắp tới, âm thanh vui vẻ đó lọt vào không gian im lặng giữa Kim và Bảo như một sự tương phản không ai chủ ý tạo ra nhưng cả hai đều nhận thấy.
"Chuyện của anh, phần vợ cũ." Kim nói, giọng nhỏ, không nhìn thẳng vào anh. "Cảm ơn anh đã kể em nghe hôm đó. Em biết không dễ để anh nói ra."
"Ừ." Bảo gật đầu, một nụ cười thoáng qua rất nhẹ trên môi. "Cũng tốt mà, ít nhất giờ có một người biết hết, dù không phải để giữ lại nhau."
"Anh không giận em." Bảo nói, sau một lúc, giọng nhẹ hơn hẳn. "Thật đấy. Anh chỉ ước gì mình gặp nhau vào một thời điểm khác, lúc em đã sẵn sàng cho việc bị nhìn thấy, không phải lúc này."
Kim gật đầu, cổ họng nghẹn lại, không nói được gì thêm. Cô không khóc, dù cảm giác nước mắt cứ chực trào lên sau mắt, cô nén lại, không muốn biến buổi chia tay này thành một màn kịch tính không cần thiết, điều cả hai đều không muốn.
Bảo đứng dậy trước, để lại tiền trên bàn dù Kim định giành trả, anh gạt tay cô nhẹ, không tranh cãi thêm về chuyện đó.
"Anh mong lần sau, dù là với ai, em không phải đổi tên nữa." Anh nói, đứng cạnh bàn, nhìn cô lần cuối trước khi quay người bước ra khỏi quán.
Kim ngồi lại một mình, nhìn bóng anh đi khuất qua khung cửa kính, hoà vào dòng người trên vỉa hè rồi mất hút. Cô nhìn xuống hai ly cà phê trên bàn, ly của mình đã vơi gần nửa, ly của Bảo vẫn còn nguyên, những viên đá bắt đầu tan dần, làm loãng lớp sữa đặc lắng ở đáy ly thành những vệt trắng mờ loang ra trong nước cà phê nâu sẫm, không ai còn uống nốt phần còn lại.
Người phục vụ tới hỏi cô có cần thêm gì không, Kim lắc đầu, xin thanh toán nốt phần còn lại dù Bảo đã để tiền trên bàn từ trước. Cô ngồi thêm một lúc sau khi trả tiền, không vội đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa kính nơi dòng người vẫn qua lại bình thường, không ai biết vừa có một điều gì đó kết thúc ở chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ này, và với phần lớn thế giới, đó cũng chỉ là một buổi chiều bình thường như mọi buổi chiều khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →