Thứ Hai, cô Vân gõ cửa phòng họp nhỏ nơi Kim đang ngồi một mình, đặt xuống bàn một tập hồ sơ mới, brief từ một khách hàng lớn, một chuỗi phòng gym đang chuẩn bị đổi tên thương hiệu toàn hệ thống, loại dự án mà bình thường Kim luôn là người đầu tiên giơ tay nhận.
"Cái này khó đấy, deadline gấp, nhưng chị nghĩ hợp gu em." Cô Vân nói, giọng hào hứng thường thấy mỗi khi có một brief thú vị.
Kim lật vài trang đầu, đọc lướt qua yêu cầu, những con số, những mục tiêu định vị thương hiệu, những từ khoá khách hàng muốn truyền tải. Cô đọc hết một lượt, gấp tập hồ sơ lại, đẩy về phía cô Vân.
"Chị giao cho Tuấn hay Hạnh được không chị, em đang có mấy việc tồn đọng chưa xong." Cô nói, giọng cố giữ bình thường.
Cô Vân nhìn cô một lúc, không phải ánh mắt nghi ngờ, mà ánh mắt của người đã làm nghề đủ lâu để nhận ra khi nào một lời từ chối không thật sự vì lý do công việc. Bà đứng lặng vài giây, ngón tay gõ nhẹ lên bìa tập hồ sơ, một cử chỉ suy nghĩ quen thuộc của bà mỗi khi cân nhắc có nên hỏi thêm hay không.
"Được, chị giao Hạnh." Bà nói, không hỏi thêm, cầm tập hồ sơ lên, quay người định ra khỏi phòng, rồi dừng lại ở cửa. "Kim này, em không cần giải thích gì với chị, nhưng nếu có ngày nào cần nói chuyện, chị luôn ở phòng bên."
Kim gật đầu, không nói gì thêm, cô Vân khép cửa lại nhẹ nhàng, để cô lại một mình trong phòng họp với màn hình laptop mở sẵn một brief khác cô đang làm dở, con trỏ nhấp nháy sau một câu chưa viết xong.
Đây là lần đầu tiên trong bốn năm làm việc ở Vọng Studio, Kim từ chối một dự án chỉ vì không muốn làm, không phải vì lịch kín hay vì dự án không hợp chuyên môn. Cô ngồi nhìn màn hình trống, ngón tay đặt trên bàn phím nhưng không gõ được chữ nào, đầu óc cứ quay về buổi chiều ở quán cà phê tuần trước, về hai ly cà phê một vơi một đầy, về bóng Bảo khuất dần qua khung cửa kính.
Hạnh, cô đồng nghiệp bàn kế bên, ghé qua hỏi mượn cái bấm ghim, liếc thấy màn hình trống của Kim thì đùa vài câu về việc "chị Kim hôm nay rảnh dữ ha", không biết mình vừa chạm đúng vào chỗ khiến Kim gượng cười cho qua chuyện. Kim gật đầu, đưa cái bấm ghim, không giải thích gì thêm, Hạnh cũng không hỏi sâu, quay về bàn mình tiếp tục công việc.
Cô thử ép mình tập trung vào brief đang làm dở, một dự án đặt tên cho dòng sản phẩm chăm sóc da mới, đọc lại yêu cầu khách hàng ba lần mà vẫn không nhớ nổi mình vừa đọc gì. Chữ nghĩa, thứ vốn dĩ luôn là nơi cô cảm thấy vững vàng nhất, giờ trôi tuột qua đầu cô như nước, không đọng lại được gì.
Buổi chiều trôi qua chậm chạp, đồng nghiệp lần lượt tan làm, tiếng bánh xe túi laptop lăn trên sàn gạch, tiếng chào tạm biệt vang lên rải rác rồi thưa dần. Kim vẫn ngồi lại, không phải vì có việc gấp, chỉ vì không muốn về căn hộ trống trải sớm hơn cần thiết, nơi mọi góc nhỏ đều còn vương lại một chút dấu vết của những tuần vừa qua, những tin nhắn cô từng đọc đi đọc lại, những buổi tối cô từng ngồi chờ chuông cửa.
Tám giờ tối, văn phòng chỉ còn Kim và ánh đèn bàn duy nhất còn sáng giữa cả tầng đã tắt gần hết. Tách trà cô pha lúc năm giờ đã nguội ngắt trên bàn, chưa uống thêm ngụm nào từ đó tới giờ. Cô nhìn màn hình trống trước mặt, không mở thêm file nào khác, không lướt điện thoại, chỉ ngồi đó, để thời gian trôi qua mà không làm gì cụ thể, một trạng thái xa lạ với chính cô, người vốn luôn tìm được việc gì đó để bận rộn mỗi khi cảm xúc bắt đầu vượt tầm kiểm soát.
Bác bảo vệ đi ngang qua khu vực bàn cô lúc chín giờ, nhắc khéo giờ đóng cửa toà nhà, Kim mới giật mình đứng dậy, tắt máy, thu dọn túi xách, bước ra khỏi văn phòng trong bóng tối gần như hoàn toàn của cả tầng lầu, chỉ còn ánh đèn hành lang dẫn lối ra thang máy còn sáng.
Xuống tới sảnh, bác bảo vệ hỏi thăm một câu quen thuộc, "làm khuya vậy cô ơi, ăn uống gì chưa", Kim cười gượng, đáp "dạ về ăn liền chú ơi", một câu trả lời cô không có ý định thực hiện. Ra ngoài đường Trần Quốc Toản, gió đêm đầu tháng Năm còn oi, cô đứng đợi xe công nghệ dưới ánh đèn đường, nhìn dòng xe cộ thưa dần qua ngã tư, không nghĩ về việc gì cụ thể, chỉ để cơ thể tự động thực hiện những bước cần thiết để về nhà, trong khi phần còn lại của đầu óc vẫn mắc kẹt ở một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ quán cà phê tuần trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →