🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Bảy, Kim dậy muộn hơn thường lệ, nằm nhìn ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ đổ những vệt sáng mỏng lên trần nhà một lúc trước khi buộc mình ngồi dậy. Cô quyết định dọn dẹp căn hộ, một việc cô vẫn hay làm mỗi khi đầu óc quá bận rộn, sắp xếp lại đồ đạc như một cách sắp xếp lại chính mình.

Dọn tới ngăn kéo bàn làm việc, giữa đống giấy tờ và hộp bút cũ, cô tìm lại được cuốn sổ tay công việc bỏ quên từ mấy tháng trước, lật vài trang xem lại những ghi chú brief cũ, rồi tiện tay cầm điện thoại lên kiểm tra lại vài việc còn dang dở. Lướt qua danh sách ứng dụng, cô dừng lại ở biểu tượng Danh., nơi một dấu chấm đỏ nhỏ báo có thông báo chưa đọc, nhắc cô có một "phiên đổi tên chưa hoàn tất".

Kim mở app lên, tim đập nhanh hơn một nhịp khi thấy màn hình hiện đúng nơi cô để lại đêm hôm đó, ô nhập liệu đầu tiên vẫn còn nguyên cái tên vô nghĩa cô đã gõ, chưa hề bị xoá, như một vết tích còn sót lại từ một đêm cô suýt bước qua ranh giới không thể quay lại.

Cô ngồi nhìn màn hình đó một lúc lâu, ngón tay lướt qua lướt lại phía trên nút xoá, tự hỏi vì sao mình lại giữ nó ở đó suốt gần hai tuần qua, không xoá cũng không xác nhận, để nó lơ lửng giữa hai trạng thái như chính cô đang lơ lửng giữa việc muốn thay đổi và chưa biết cách thay đổi.

Cô bấm xoá. Ô nhập liệu trở lại trống trơn, con trỏ nhấp nháy chờ sẵn như chưa từng có gì ở đó. Kim đóng app, đặt điện thoại xuống bàn, cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua nhanh, không đủ lớn để gọi là một chiến thắng, nhưng đủ để cô nhận ra một điều gì đó đã khác đi so với đêm hôm ấy, dù cô chưa gọi tên được chính xác điều đó là gì.

Cô ngồi lại trên sàn nhà giữa đống đồ đang dọn dở, ánh nắng buổi sáng đã dịch qua khỏi ô cửa sổ, để lại căn phòng trong một thứ ánh sáng dịu hơn. Kim nhìn quanh, mấy chồng giấy tờ cũ đã được xếp gọn thành từng phần, ngăn nào giữ ngăn nào bỏ đã được đánh dấu bằng những tờ giấy note nhỏ, một buổi sáng dọn dẹp bình thường không có gì đáng nhớ, ngoại trừ cái ô nhập liệu trống trơn cô vừa để lại trong một ứng dụng không ai khác biết cô từng mở tới.

Điện thoại rung lên ngay sau đó, cuộc gọi từ Diệp.

"Ê, cuối tuần rảnh không, đi ăn bún đậu chỗ hôm bữa đi, tao thèm mấy hôm nay." Diệp nói, giọng vui vẻ như mọi lần, không nhắc gì tới chuyện Kim và Bảo, dù chắc chắn cô đã nghe tin từ đâu đó.

Kim định viện lý do bận, câu trả lời quen thuộc cô vẫn dùng suốt hai tuần qua với hầu hết mọi lời mời, nhưng lần này, không rõ vì lý do gì, cô lại đồng ý ngay.

"Ừ, đi. Mấy giờ?"

"Mười hai giờ nha, tao đói lắm rồi, dậy đi." Diệp cười, cúp máy nhanh gọn như mọi lần.

Kim đứng dậy, thay đồ, nhìn mình trong gương một lúc, chú ý thấy quầng thâm dưới mắt đã nhạt bớt so với những ngày đầu sau khi chia tay Bảo, một dấu hiệu nhỏ cho thấy cơ thể mình đang tự tìm lại nhịp điệu bình thường dù đầu óc vẫn còn ngổn ngang.

Ra khỏi cửa, nắng chiều thứ Bảy hắt thẳng vào mặt, Kim nheo mắt, đứng lại một giây trên bậc thềm căn hộ, cảm nhận hơi ấm của nắng trên da, tiếng xe cộ quen thuộc của con phố, mùi bánh mì nướng từ tiệm góc đường vọng lại. Cô nghĩ bụng, chắc phải ra ngoài nhiều hơn thật, không phải như một lời tự nhắc nhở nặng nề, chỉ như một ý nghĩ thoáng qua, nhẹ nhàng, đủ để cô bước tiếp mà không cần nghĩ thêm gì nữa.

Trên đường tới quán bún đậu, ngồi sau xe ôm công nghệ, gió thổi tóc bay loà xoà trước mặt, Kim nhìn phố xá lướt qua, những cửa hàng, những gánh hàng rong, những người đi đường vội vã theo cách riêng của mỗi người, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô thấy mình đang thật sự nhìn ra bên ngoài, không phải chỉ nhìn vào trong, vào cái vòng lặp suy nghĩ đã giữ cô ở yên một chỗ suốt hai tuần qua.

Tới nơi, Diệp đã ngồi sẵn ở bàn quen, vẫy tay gọi lớn ngay khi thấy cô bước vào, đĩa bún đậu mắm tôm đã gọi sẵn hai phần, mấy miếng chả cốm vàng ươm còn nóng hổi bốc khói trên đĩa. Kim ngồi xuống, nhìn Diệp đang xắn tay áo chuẩn bị ăn, cảm thấy một sự bình thường quen thuộc trở lại, thứ cảm giác cô đã thiếu vắng suốt hai tuần vừa qua mà tới tận lúc này ngồi trước đĩa bún đậu cô mới nhận ra rõ mình nhớ nó tới mức nào.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →