Kim quay lại phố Lê Công Kiều một chiều thứ Tư, không phải để gặp Bảo, chỉ để lấy lại cái vòng bạc mỏng cô để quên trên bàn làm việc của anh từ buổi tối cuối cùng họ còn là một cặp, món đồ nhỏ nhưng cô không nỡ để mất, dù để mất nó cũng đồng nghĩa với việc không còn cớ gì để quay lại đây nữa. Cô nhắn trước một câu ngắn báo sẽ ghé qua, không hỏi han gì thêm, Bảo chỉ trả lời "Ừ, anh có ở tiệm" gọn gàng như trả lời một khách quen.
Bảo đang một mình trong tiệm, không có khách, ngồi sửa một cái đồng hồ bỏ túi cũ dưới ánh đèn bàn. Anh ngẩng lên khi nghe chuông cửa, có một khoảnh khắc ngập ngừng ngắn trước khi cả hai tìm được giọng điệu phù hợp cho cuộc gặp không hẹn trước này.
"Em tới lấy cái vòng." Kim nói, đứng ở gần cửa, chưa vào hẳn.
"Ừ, chờ chút." Bảo đứng dậy, đi tới ngăn kéo nhỏ cạnh bàn làm việc, lấy ra cái vòng bạc mỏng đặt trong một túi vải nhỏ, đưa cho cô. "Anh cất kỹ, sợ để lung tung mất."
Kim cầm lấy, đeo lại vào ngón út, cảm giác quen thuộc của kim loại lạnh chạm da khiến cô bớt căng thẳng đôi chút. Cô định quay người ra về ngay, nhưng có gì đó giữ chân cô lại, một ý nghĩ đã âm ỉ trong đầu suốt mấy ngày qua kể từ buổi ăn bún đậu với Diệp.
"Anh có thời gian không, em muốn kể anh nghe một chuyện." Cô nói, giọng hơi run nhưng rõ ràng.
Bảo nhìn cô một lúc, gật đầu, chỉ tay về phía ghế đẩu quen thuộc. Kim ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi, hít một hơi dài trước khi bắt đầu.
"Trước khi có Danh., trước cả Vy, tên đầu tiên em dùng là Kim, tên thật. Hồi đó em yêu một người suốt hai năm, người đó không đánh em, không lớn tiếng với em bao giờ, nhưng dần dần quyết định thay em mọi thứ, học cao học hay không, gặp bạn nào, mặc gì đi làm. Em không nhận ra mình đang bị thu nhỏ lại từng chút một, cho tới một ngày nhìn vào gương và không nhận ra người trong đó nữa."
Bảo im lặng lắng nghe, không ngắt lời, tay để yên trên bàn, ánh mắt tập trung hoàn toàn vào cô.
"Em rời đi sau đó, và đổi tên lần đầu tiên ngay tuần sau, vì em không muốn ai gọi mình bằng cái tên từng gắn với phiên bản đó nữa." Kim tiếp tục, giọng đều hơn khi đã nói được phần khó nhất. "Đó là lý do vì sao mỗi lần có ai muốn biết em thật sự là ai, em sợ, vì em không chắc phiên bản thật đó có đủ tốt để giữ, hay lại bị uốn nắn thành thứ gì khác lần nữa."
Bảo im lặng một lúc lâu sau khi cô dứt lời, không phải sự im lặng khó chịu, mà kiểu im lặng của người đang để những điều vừa nghe lắng xuống đúng chỗ của nó.
"Cảm ơn em đã nói." Cuối cùng anh lên tiếng, giọng nhẹ nhưng chân thành. "Không phải để quay lại đâu, em biết mà, mình đã nói rõ với nhau rồi. Chỉ là... anh mừng vì cuối cùng cũng được nghe."
Kim gật đầu, cảm thấy một điều gì đó trong ngực nhẹ đi, không phải nhẹ vì hy vọng nối lại, mà nhẹ vì lần đầu tiên cô kể một phần sự thật của mình mà không cần nó dẫn tới đâu cả, không cần nó cứu vãn hay thay đổi bất cứ điều gì, chỉ đơn giản là được nói ra và được nghe.
"Anh không hỏi thêm gì à?" Cô hỏi, hơi ngạc nhiên vì sự im lặng không truy vấn của anh.
"Không cần." Bảo lắc đầu nhẹ. "Em kể tới đâu là quyền của em, anh không cần biết hết mọi chi tiết để hiểu vì sao em sợ những gì em sợ. Vậy là đủ rồi."
Kim đứng dậy, cầm túi xách, nhìn quanh tiệm một lượt, mấy cái đồng hồ vẫn treo đó, chỉ giờ lệch nhau như mọi khi, như thể thời gian trong căn tiệm nhỏ này vẫn luôn trôi theo nhịp riêng của nó, không quan tâm tới những gì đang thay đổi bên ngoài.
"Cảm ơn anh đã nghe." Cô nói, bước ra cửa.
"Giữ sức khoẻ nhé, Kim." Bảo nói theo, và cô nhận ra đây là lần đầu tiên kể từ sau chia tay anh gọi đúng tên thật của cô, không phải "Sương", một sự thay đổi nhỏ nhưng cô mang nó theo suốt quãng đường về, không rõ nó có nghĩa gì hơn một lời chào tạm biệt hay không.
Cô đi bộ dọc phố Lê Công Kiều một đoạn trước khi bắt xe, ngang qua mấy cửa hàng đồ cổ khác đã lên đèn, những món đồ cũ bày sau lớp kính tủ lấp lánh dưới ánh đèn vàng, mỗi món mang theo một câu chuyện của người chủ cũ nào đó mà giờ chỉ còn lại hình hài. Cô nghĩ tới câu Bảo từng nói hồi mới quen, phục nguyên bản hay chạy đúng giờ không phải lúc nào cũng chọn được cả hai, và tự hỏi liệu tối nay cô vừa chọn cái nào trong hai thứ đó, hay chỉ đơn giản là đã học được cách gọi tên đúng vấn đề, thay vì cứ mãi tránh né nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 35 →