🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba ngày sau đêm đổi tên, Kim vẫn chưa nhắn tin cho ai về việc đó, chưa kể với Diệp, chưa nói với mẹ, chỉ giữ nó lại như một điều riêng tư giữa cô và chính mình. Cô cũng không vội vàng gì, không có cảm giác cần phải công bố nó ra ngay như một chiến thắng, chỉ để nó ở đó, lặng lẽ, như một sự thật mới cô đang tập làm quen. Sáng thứ Bảy, ngồi ăn sáng một mình ở bàn bếp, nắng sớm chiếu qua khung cửa sổ nhỏ, cô mở lại app Danh., không phải để làm gì với tài khoản, chỉ để nhìn lại tên hiển thị mới lần nữa, vẫn còn thấy nó lạ dù đã ba ngày trôi qua.

Cô lướt xuống mục tin nhắn, dừng lại ở đoạn chat cũ với Bảo, đoạn chat vẫn còn nguyên đó dù cả hai đã không nhắn gì cho nhau kể từ buổi chiều ở tiệm Bảo Hiên tuần trước, lần cô kể anh nghe bản rút gọn về Hiếu, buổi chiều anh gọi cô bằng đúng tên thật lần đầu tiên trước khi cô kịp bước ra cửa. Tên hiển thị của cô trong khung chat giờ đã đổi, "Nguyễn Thiên Kim" thay vì "Sương", một sự thay đổi Bảo hẳn sẽ nhìn thấy ngay khi mở lại đoạn chat này, dù cô chưa gửi gì thêm.

Kim ngồi nhìn khung nhập tin nhắn trống một lúc lâu, tách cà phê trước mặt nguội dần. Cô nghĩ tới câu hỏi Bảo từng hỏi ở tiệm đêm đó, "Sao lại là hai lần?", câu hỏi treo lại chưa từng được trả lời đầy đủ, dù sau đó cô đã kể anh nghe phần về Hiếu.

Cô bắt đầu gõ, chậm, xoá đi vài lần, viết lại, cố tìm đúng độ dài cho một tin nhắn mang nhiều ý nghĩa nhưng không cần phải dài dòng để chứng minh điều đó.

"Anh hỏi em sao lại là hai lần. Giờ là ba, và cũng là lần cuối cùng. Lần này em không đổi tên để trốn ai nữa. Em đổi về đúng tên thật của mình. Em không viết tin này để xin quay lại, em biết mình không có quyền đòi hỏi điều đó. Em chỉ muốn anh biết là em đã hiểu câu hỏi của anh, đủ để trả lời nó, dù có hơi muộn."

Cô đọc lại tin nhắn ba lần, mỗi lần đều thấy nó đủ ngắn, đủ thật, không có câu chữ nào thừa, không cố gắng làm cho nó nghe hay ho hay cảm động hơn thực tế. Cô nhấn gửi trước khi kịp đổi ý, đặt điện thoại xuống bàn, quay lại ăn nốt bữa sáng đã nguội.

Vài phút sau, cô cầm điện thoại lên lại, thấy tin nhắn đã hiện dấu "Đã xem". Kim ngồi im, tim không đập dồn dập như cô tưởng, chỉ có một sự chờ đợi lặng lẽ, không hối hả.

Ba dấu chấm nhỏ hiện lên phía dưới khung chat, báo hiệu Bảo đang gõ trả lời. Kim nhìn ba dấu chấm đó nhấp nháy một lúc, rồi biến mất. Cô chờ, không thấy gì thêm trong gần một phút, rồi ba dấu chấm lại hiện lên, biến mất lần nữa, như thể anh đang viết rồi xoá, viết rồi xoá, tìm đúng lời để đáp lại.

Kim không thấy khó chịu vì sự chờ đợi này, ngược lại, cô hiểu nó theo một cách khác hẳn cô từng hiểu những khoảng lặng tương tự trước đây. Đây không phải sự im lặng của một người đang cân nhắc có nên rời đi hay không, mà là sự cẩn trọng của một người đang thật sự suy nghĩ về những gì vừa đọc được, muốn trả lời cho đúng thay vì trả lời cho nhanh.

Cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy rửa tách cà phê, lau khô, cất vào tủ, để tay bận rộn trong lúc chờ, không phải để trốn tránh cảm xúc như mọi lần trước, chỉ đơn giản là để cơ thể có việc làm trong khi tâm trí vẫn ở nguyên tại chỗ, hướng về chiếc điện thoại đang nằm im trên bàn.

Khi cô quay lại, màn hình vẫn chưa có tin nhắn mới, ba dấu chấm đã biến mất hẳn, không hiện lại. Kim ngồi xuống ghế, nhìn màn hình trống, không nôn nóng, chỉ chờ, một khả năng mới mẻ đang mở ra trước mắt cô mà cô chưa từng cho phép mình có được suốt nhiều năm qua: khả năng không biết trước điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, và vẫn cảm thấy ổn với điều đó.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng sáng thứ Bảy đã lên cao hơn, chiếu rõ những mái nhà san sát của con phố quen thuộc, tiếng người bán hàng rong đâu đó vọng lại xa xa. Một buổi sáng bình thường, không có gì đặc biệt để phân biệt nó với hàng trăm buổi sáng khác cô từng trải qua trong căn hộ này, ngoại trừ việc lần đầu tiên sau rất lâu, cô đang chờ đợi một điều gì đó mà không cố kiểm soát trước kết quả của nó, không có kế hoạch dự phòng nào giấu sẵn trong túi để dùng nếu mọi thứ không như ý.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →